Bạn nói gì khi nói về hôm qua?

Tôi chưa đủ già để có quá nhiều ngày hôm qua, nhưng tin là vừa đủ để chia sẻ, đâu phải cứ đầy mới cho đi và thiếu thì gom vào. Năm 22 tuổi, tôi được mời về Huyện nhận giải Hoa Mai Vàng dành cho phụ nữ vượt khó vươn lên. Tôi được mời... Continue Reading →

A goodbye to 2018-2019

Tối chủ nhật ngồi viết vài dòng chào 2019. Đối với Chi, 2018 và 2019 gắn với nhau làm một. Hai năm, rất nhiều những sự kiện, những chuyển dời, những thay đổi, những gặp gỡ, và Chi đã là một Chi rất khác. Lành thay! Cảm ơn Múp vì đã cho em những tình... Continue Reading →

Ngày mai dẫu có ra sao nữa

Xếp đôi phong thư vừa viết, cô gái kẹp nó vào giữa một quyển sách. Đây là quà chuẩn bị cho người tưởng đã rất thân quen nhưng vẫn chưa một lần gặp gỡ. Ngày gặp nhau lần đầu, nếu những cảm nhận vẫn là chân thật và không đổi, cô sẽ trao quyển sách... Continue Reading →

Ấm áp ngày đông

Trời bắt đầu trở lạnh, đông đã về. Con bé yêu mùa đông và thích cái không khí lạnh se se. Nhớ ngày nhỏ, mỗi lần gần dịp thi cuối kỳ một cho đến Noel là bắt đầu rộn ràng. Được mặc áo len đi học, trời lạnh miết đến tận giữa trưa. Hít hà... Continue Reading →

Say

Không thiếu những lời mời, cuộc hẹn cà phê, ăn uống từ bạn bè, nhưng luôn cảm thấy không đủ năng lượng để chuyển mình. Sao bạn bè cứ toàn là ở Sài Gòn nhỉ? Ở đây cũng có ốc vỉa hè, có cà phê, trà sữa, đủ cả. Ở đây có gió sông phả... Continue Reading →

Cho và Nhận

Những ngày cuối cùng của cuộc đời mình, giữa làn nước mắt giàn giụa của những cơn đau cả về tinh thần lẫn thể xác, mẹ tôi vẫn đủ tỉnh táo để cầm lấy tay tôi dặn dò: - Sau này, con đừng bao giờ để cho những người đàn ông biết mình nghèo, mình... Continue Reading →

Mẹ

Mẹ ơi thương mấy cho vừa Ơn sâu nghĩa nặng sớm trưa tảo tần Mỗi dịp đến sinh nhật của mình, em lại nhớ mẹ, thương mẹ nhiều hơn. Bởi vào ngày đó, người đã mang nặng đẻ đau sinh ra em, và vất vả sau ngày đó để nuôi em khôn lớn nên người.... Continue Reading →

Ngày độc thân

Ngày quốc tế độc thân, 11/11 năm ngoái, trong một căn phòng ở tầng 14 một chung cư cũ thuộc khu Wangsa Maju cách khá xa trung tâm Kuala Lumpur, có một con nhỏ ngồi hát vu vơ một mình. Bài Hoa Rơi. Những hạt mưa ào ào gõ lên tấm vách kính mà từ... Continue Reading →

Tôi Học Viết

Viết lách, nếu là viết xơi xơi để trút một chút nỗi lòng của kẻ cầm viết, thì dễ. Ai đó văn hay chữ tốt một chút, một ngày có thể cho ra cả trăm áng câu từ, vụng về có, mượt mà có, sôi nổi có, mà tuồng luông cảm xúc là luôn luôn.... Continue Reading →

Blog tại WordPress.com.

Up ↑