Biu

Chiều đó lớp thằng Biu làm lao động, chịu trách nhiệm vệ sinh phòng thiết bị của trường. Cuối buổi, hai thằng Khánh và Đoan rỉ tai Biu: “Cửa sổ khép hờ thôi, đừng có chốt!” Biu hơi thắc mắc, mà cũng không hỏi gì, vì lạ gì mấy trò nghịch như cơm bữa của hai thằng bạn, nó lẳng lặng làm theo.

Về nhà, thấy thằng cu Ba đang ôm lấy lưng mẹ còn mẹ đang cúi mặt cắt gì đó bên thớt, Biu lại gần.

– Mẹ nấu gì đó, mẹ?

– Thịt ram cho bây ăn. – Mẹ trả lời, không ngẩng mặt lên.

– Thằng Xíu đâu mẹ? Ba chưa về hả?

– Thằng Xíu đi đâu không biết… Ba mày đi theo nước ruộng chưa về.

Mẹ là một người phụ nữ không ưa trò chuyện, hình như đó là điểm khác biệt lớn nhất giữa mẹ và những người phụ nữ khác xung quanh mà Biu có thể so sánh và nhận ra. Ba thì không có gì đặc biệt so với mấy chú bác trong gia đình hay hàng xóm, đa phần là những người đàn ông thôn quê hơi thô lỗ. Ban ngày các ông lao động trùng trục, tối đến thích khề khà ít rượu hay bia bên đĩa mồi nhắm, không mấy khi tỉ tê cười đùa với tụi đàn bà hay con nít như Biu. Mười lăm tuổi, lớp chín, còn đi học, chưa biết nhậu, nên Biu vẫn liệt vào hàng con nít.

Mẹ không tụ tập tán chuyện với các bà các cô, cũng không chủ động trò chuyện với anh em Biu bao giờ. Trong trí nhớ của Biu, mẹ chưa bao giờ nổi giận, nhưng cũng chưa bao giờ dễ thương, mẹ hầu như không bao giờ mở lời trước, cũng chưa bao giờ Biu nghe tiếng mẹ hát ru. Hình như thế giới tâm tư của mẹ không có gì phức tạp để kể lể, không có gì bức bối để rủa xả, mà cũng chẳng có gì thần tiên tuyệt vời để kể chuyện hay là ca hát. Mẹ đi qua cuộc sống bằng những ngày đều đều mà không có cảm xúc gì, không cả sự buồn chán.

Nhìn con dao trong tay mẹ day day miếng thịt ba rọi trên tấm thớt đã thẫm đen vì sử dụng nhiều, Biu chép miệng:

– Dao cùn!… Con đi đá banh xíu! – Chưa dứt câu nó đã tót ra ngoài qua cửa sau bếp. Mười phút sau người ta đã thấy nó chen chân với mấy thằng khác, nhễ nhại mồ hồi rượt quả bóng trên cánh đồng mới gặt còn lổm chổm gốc rạ.

Tối, mới lùa xong bát cơm nghe kêu ơi ới ngoài cổng, Biu xỏ đôi dép nhựa chạy ra, thấy bóng hai thằng lô nhô trong cái hẻm tối thui. Tiếng thằng Khánh thì thào:

– Đi vô trường đi!

– Vô chi?

– Hồi chiều không hạ chốt cửa sổ, nhớ không? – Biu chưa kịp trả lời, Khánh tiếp. – Vô phòng thiết bị kiếm coi có gì chơi hông!

Không nghĩ ngợi nhiều, Biu theo hai thằng bạn thân trên chiếc xe đạp tống ba lúc lắc chạy vô trường. Dựng xe bên bờ tường, không khó khăn gì để tụi nó leo qua bức tường thâm thấp bao quanh để lọt vô khuôn viên trường. Sân trường buổi tối tĩnh mịch, những bóng cây bàng và phượng thẫm đen in trên nền trời lờ nhờ ánh trăng. Ba thằng lom khom tiến tới cửa sổ phòng thiết bị, kéo cánh cửa chỉ khép hờ.

Chui được vô phòng, ba đứa túa ra lục lọi ngó nghiêng đồ đạc trong phòng thiết bị, có nhiều thứ hay ho lắm mà ngày thường tụi nó không được phép hoặc không đủ thời gian tìm hiểu nhiều. Thằng Khánh lấy một cái kính lúp và hai đèn chiếu tia laser nhét vô hai bên túi quần. Thằng Đoan tợn hơn, nó bê luôn bộ lắp ghép mô hình kỹ thuật, cái Ampe kế và cái Volt kế.

– Mày lấy gì? Lẹ đi! – Thằng Đoan huých cùi chỏ vô tay Biu.

– Ờ… – Biu nhanh nhảu ôm một trái banh nơi góc phòng, có trái banh này, nó sẽ tha hồ tự tập luyện một mình với gôn, không cần rủ đám bạn trong xóm rồi chờ chực đá ké nữa. Liếc thấy con dao trên bàn, trong óc Biu thoáng qua con dao cùn day day miếng ba chỉ trên thớt của mẹ, tay còn lại nó thộp lấy con dao.

– Về thôi! – Thằng Khánh ra lệnh bằng giọng rất khẽ.

Ba thằng lom khom tới bên cửa sổ, lần lượt leo ra. Biu ra sau chót. Vừa nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, chưa kịp khép lại cánh cửa, nó tái mặt khi thấy dáng ông bảo vệ bước nhanh từ đằng xa lại, tay ông cầm cái đèn pin rọi về phía ba đứa, miệng quát:

– Đứa nào làm gì đó?

Không ai bảo ai, ba thằng quay lưng cắm đầu chạy thục mạng. Biu hiểu ra tình thế của mình: ăn trộm, và sắp bị bắt tại trận. Lần đầu tiên Biu ăn trộm. Chân nó quýnh quíu cuống cuồng vào nhau như thể mượn của ai mà gắn vô người. Gần tới bờ tường, chân Biu khuỵu xuống, té, tưởng ông bảo vệ từ đằng sau tóm kịp tới nơi, nhưng chưa, nó lồm cồm bò dậy chạy tiếp. Hai tay vẫn ôm chặt trái banh và con dao. Thằng Khánh và thằng Đoan đã leo được lên tường và thốc qua bên kia. Đến lượt mình, Biu cũng thốc lên bờ tường. Một bàn tay to rắn túm lấy một cẳng chân Biu.

– Chạy hả?

Biu hoảng hốt, tưởng như mình ngừng thở. Nó giãy chân thiệt mạnh, liệng luôn con dao, rồi ào xuống bên ngoài bờ tường. Không kịp lấy xe đạp nữa, ba thằng cắm đầu chạy như ma đuổi miết về đến nhà. Đứa nào về nhà nấy, không ai nói với ai câu nào.

Chuyện ba đứa ăn trộm đồ dùng trong phòng thiết bị như vậy là bị phát giác. Thầy chủ nhiệm lập biên bản. Sáng chào cờ đầu tuần, Biu và hai thằng bạn bị nêu tên. Đứng giữa sân trường trước hàng trăm cặp mắt tròn xoe và tiếng xì xào của tụi bạn, tiếng thầy hiệu trưởng kiểm điểm và nhắc nhở trước toàn trường văng vẳng bên tai, Biu nghe hai tai nóng bừng, râm ran như có con gì cứ vo ve vo ve. Đầu gục xuống trên cái cằm tì lên cổ, hai mắt nó nhìn chăm chăm vô đầu mấy ngón chân đen thui đầy đất thò ra dưới quai đôi dép nhựa.

Ba đứa bị đình chỉ học một năm. Cái án phạt quá lớn, Biu thấy vậy, và vì nó lớn như vậy tức là cái tội của Biu là tội rất nặng, đáng bị khinh bỉ và dè bỉu. Cái nóng ran trên vành tai lan sang hai má, xuống ngực, theo Biu từ sân trường vào lớp học lặng câm, theo Biu tiu nghỉu về đến tận nhà. Nó cắm đầu xuống đi để khỏi thấy ánh mắt và tiếng xì xào, tiếng chép miệng của hàng xóm, của mấy bà cô trong họ. Con Mận con dì Út học cùng khối chạy ra giật tay áo Biu, hỏi:

– Ủa mày ăn cắp chi vậy?

Biu giật tay ra, không nhìn nó, co giò chạy thẳng về nhà. Ba chưa về, Biu không biết ba sẽ phản ứng ra sao. Thất vọng, hay thịnh nộ. Nghỉ học một năm, ba sẽ xử lý chuyện đó như thế nào. Mẹ đang bồng cu Ba trên tay, ngó Biu lơ đãng như người mộng du. Đột nhiên, Biu chạy vô góc nhà lấy cái ba lô, nhét vô đó vài bộ quần áo, cái ống heo để dành tiết kiệm. Nửa tiếng sau, Biu đã thấy mình trên chiếc xe Bắc Nam đi vào Sài Gòn.

Ngoại thành Sài Gòn, một tiệm gỗ nhận Biu vô phụ việc, dặn nó hễ có ai hỏi thì nói mười tám tuổi. Nó được bao ăn, ngủ lại tiệm cùng mấy người phụ việc khác, lương không cao, vì sức Biu chưa làm nặng được, cũng chưa có tay nghề, nhưng nó chỉ cần có vậy. Biu nghĩ con đường học hành coi như khép lại với mình từ đây. Nó sẽ mưu sinh, chừng nào gom đủ một số tiền lớn, và thời gian đủ lâu để người ta quên đi câu chuyện trộm cắp của thằng Biu, nó sẽ trở về thăm ba mẹ và các em.

***

Mưa. Sài Gòn vào mùa mưa, nước từ những đám mây xám nặng trĩu đổ xuống như trút. Đất xung quanh ngập nước, tiệm gỗ như trơ trọi giữa một đầm lầy và những bụi cây lưa thưa dù cách đó không xa có thể thấy xóm trọ cũ, thấy người ta chiều nào cũng cầm ca múc nước ngập trong phòng trọ đổ ra ngoài đường. Biu ngồi bó gối trên đống gỗ với những thanh dài to nhỏ không lệch nhau là mấy, được kê hơi bằng phẳng. Tiếng ếch kêu ộp oạp, dế rích rích trong mấy bụi cỏ vẳng tới làm Biu chảy nước mắt. Nó nhớ quê, nhớ nhà, nhớ cu Ba… Tự dưng thèm muốn được về nhà. Bàn tay vẫn còn nhỏ nhỏ thanh mảnh với những nốt chai sần mới nổi lên của nó quệt qua quệt lại trên hai má. May mà trong xưởng giờ này không có ai.

***

Biu đá banh hay. Từ nhỏ đến giờ Biu luôn thích đá banh, ước mơ lớn lên làm cầu thủ. Cũng bởi cái đam mê và niềm mơ ước đó mà Biu cuỗm trái banh trong phòng thiết bị. Ở Sài Gòn, Biu quen thân với anh Thanh cùng xưởng gỗ, được anh dắt đi đá banh. Đá banh ở Sài Gòn thích mê tơi, sân cỏ nhân tạo êm mượt, khác xa cái sân ruộng gồ ghề lồi lõm ở quê. Biu đá giỏi, được tham gia luôn vô một đội, làm tiền đạo. Đội có ông bầu, ông bầu thường dắt đội đi đá thi với các đội khác. Hình như các giải đấu là do các ông bầu tổ chức ra, tiền thưởng cũng do các ông quy định và chung chi cho nhau. Đá thắng, đội Biu được ông bầu dắt đi ăn nhậu no nê, nhiều khi được phát tiền thưởng, mỗi người 100, 200 ngàn. Giao tiếp với mấy ông anh lớn hơn về tuổi đời, nhiều điều để học hỏi, mở mang tầm mắt, lại được đá banh, đối với Biu là những trải nghiệm đầy thú vị.

Bữa đó thắng giải, anh em uống khá nhiều bia. Ngà ngà say, Biu nghe ông bầu kêu lên xe chú chở về. Chui vô chiếc xe hơi, mát quá Biu ngủ khoèo không biết trời đất.

Mở mắt vì thấy nhột nhạt, Biu lờ đờ nhận ra một bàn tay sờ soạng trên ngực mình, thân mình thì nằm trên một tấm nệm êm ái, đè nặng trịch bên trên là một cái thây béo ị chỉ mặc một cái quần cộc, sực nức mùi nước hoa. Cái mùi nước hoa rất quen thuộc.

Biu mở to mắt, gương mặt ông bầu với những nốt rỗ sần sùi đang choán ngay trước mặt. Tấm thân to béo trườn trườn, chà sát trên người Biu.

– Ngoan, ngoan, chú thương, chú đưa đi đá nhiều giải lớn nữa, cho con làm cầu thủ chuyên nghiệp.

Biu thấy cơn ghê tởm trong tích tắc lan toàn thân, nó hoảng hốt, giãy giụa, xô tấm thân béo sực nước hoa và gương mặt rỗ sần qua một bên. Chụp cái quần dài trên giường, Biu thấy mình chân co chân duỗi vừa xỏ quần vừa tông cửa phòng, chạy thẳng ra bên ngoài khách sạn, chạy miết mải trên con đường lấp loáng ánh đèn.

Biu không về tiệm gỗ, không muốn giải thích gì với anh Thanh, càng không muốn nói với anh Thanh từ nay Biu sẽ không đi đá banh nữa. Nghĩ đến phải nói ra điều đó, Biu thấy như tự mình đâm một nhát thật mạnh vào ước mơ của chính mình, đau lắm.

Có tin nhắn trên điện thoại, số lạ:

“Biu ơi, cô Liên đây, cô giáo chủ nhiệm em năm lớp 5, em còn nhớ không? Em vẫn khỏe chứ, cô có gặp ba em và hỏi thăm em, nhưng ba nói không liên lạc được với em. Cô hỏi thăm các bạn cũ của em thì được số điện thoại này. Cô gọi không thấy em nghe máy. Nhận được tin nhắn của cô, em cho cô hay nhé. Gia đình rất trông tin em. Cô vẫn nhớ cậu bé Biu rất tình cảm ngày xưa đã sửa sên xe đạp cho cô. Vấp ngã là đau đớn nhưng em sẽ trưởng thành và vững vàng hơn, tốt hơn, cô có lòng tin ở em. Em còn con đường rất dài ở phía trước và học hành là cánh cửa. Năm học mới sắp bắt đầu rồi, cô mong gặp Biu là cậu học trò lớp 9. Chờ tin em.”

Nước mắt Biu nóng hổi chảy tràn trên hai má. Chuyến xe đêm đó ngược Sài Gòn về quê nắng miền Trung có thằng nhỏ với nước da sạm hơn, hai bàn tay vẫn còn những vết sần rất mới. Năm học mới sắp bắt đầu.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: