Hữu duyên thiên lý…

Sâu bốn tuổi, bắt đầu biết đọc rành rọt mặt chữ. Từ khi biết đọc, Sâu tò mò với tất cả những quyển sách lọt vào tầm mắt. Dượng Chỉnh hay đọc truyện kiếm hiệp. Dượng thường để mấy quyển truyện trên bàn, Sâu mỗi lần lân la qua nhà cô dượng chơi đều cầm một quyển lên đọc. Dượng đi qua nhìn thấy thì cười, con nhỏ không biết chữ mà cũng bày đặt chăm chú dễ ghét chưa.
Một bữa dượng đang ngồi trên chiếc ghế đệm có lưng tựa trong quán hớt tóc của chị Ly con gái dượng. Quán ít khách, dượng ngồi ghế tựa lưng, đeo kính đọc kiếm hiệp. Râu quai nón đen kín quanh cái miệng có vẻ hơi mím, chân tay dượng dài và cặp kính thì trễ xuống mũi, không biết dượng giống nhân vật nào nhất trong mấy quyển Sâu đã từng đọc qua. Sâu mới đọc một quyển dượng để nơi bàn, nó đặt quyển sách xuống bàn, chạy ra quán hớt tóc trước nhà tìm dượng, níu tay dượng, nó gọi:
– Dượng ơi!
– Hửm? – Dượng quay sang nhìn Sâu, quyển sách vẫn gác trên đùi, cặp kính trễ xuống nhiều hơn một chút.
– Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng nghĩa là gì?
Dượng lộ vẻ thích thú:
– Ha ha, con nghe câu đó ở đâu?
– Con đọc trong sách của dượng.
– Con đọc? Mày biết đọc rồi à? Đâu? Quyển nào, mày chỉ dượng coi.
Sâu bê quyển sách tới chỉ vô dòng có câu đó. Dượng nheo mắt sau cặp kính, ngó theo ngón tay nhỏ xíu của Sâu. Gương mặt dượng sáng rỡ, miệng cười toe toét, rồi dượng hồ hởi giảng giải cho Sâu nghe thế nào là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng. Cô đi chợ về ngang qua chỗ hai dượng cháu đang ngồi. Cô chậc lưỡi:
-Trời ơi hắn con nít có biết cái chi mô mà ông ngồi ông giảng rứa?
– Bà không biết thì có. Hắn răng mà không biết? Bà coi hắn biết đọc rồi tề, hắn đọc kiếm hiệp, không hiểu hắn mới hỏi tui đó.
Đến lượt cô thích thú với phát hiện này. Không như dượng say mê giảng, cô dắt Sâu đi một vòng vô chợ, gặp ai cô cũng hỏi chuyện buôn bán vài ba câu rồi bắt đầu chỉ Sâu, khoe:
– Con ni biết đọc rồi nè chị! Nhỏ xíu mà khôn ghê chưa, con thằng em tui đó. Hắn hỏi ông chồng tui câu trong kiếm hiệp…
Sâu không hiểu lắm tại sao người lớn lại lấy làm kỳ thú chuyện mình biết đọc. Sâu chỉ băn khoăn cố nhớ những lời dượng đã giải thích về “hữu duyên…” rồi sực nhận ra mấy chữ đó đã chạy đi đâu mất tiêu không còn trong đầu. Dượng nói cái gì lúc nãy rất nhiều, mà sao không còn câu nào đọng lại trong cái đầu nhỏ xíu của Sâu, chỉ có vóc dáng quắc thước, ánh mắt sau cặp kính và cái miệng sau chòm râu quai nón đen của dượng giảng giải say mê là Sâu vẫn nhớ rõ.
Ở Tân Hà chưa có trường mẫu giáo, mẹ gửi Sâu đi học ở nhà thờ. Các sơ trong nhà thờ nhận trông coi và dạy học cho bọn trẻ trong xã. Sâu biết đọc nên học chữ nhanh hơn các bạn. Sơ Vân dạy tiếng Pháp rất thương Sâu. Sơ có dáng người mảnh dẻ trong bộ đồ đen dài lụng thụng của các ma sơ, khuôn mặt hình trái tim bên dưới cái khăn choàng kín trên đầu và phủ dài xuống lưng. Sơ nào cũng bận bộ đồng phục đó, nhưng trông hiền từ nhất vẫn là sơ Vân và một sơ già tên Tâm. Sơ Tâm chắc là người đáng kính nhất trong nhà thờ vì ai cũng dạ thưa với sơ. Chiều chiều sơ thường ghé qua lớp học để hỏi chuỵên bọn trẻ. Trong lúc đợi mẹ đón, Sâu cũng thích trò chuyện với sơ Tâm, ôm lấy bụng bà sơ già và kể lể đủ chuyện. Nhiều hôm mẹ bận không đón, Sâu ngủ lại luôn với các sơ, có đợt cả tuần liền.
Các ma sơ không phải sơ nào cũng hiền. Trông coi nhắc nhở việc ăn ngủ của Sâu và các bạn là sơ Mai. Sơ Mai có gương mặt tròn và nhiều mụn. Sơ hay nổi giận và quát lớn để các bạn phải im lặng và trật tự ăn cơm hoặc đi ngủ. Bạn nào cũng sợ sơ Mai, Sâu cũng sợ. Một bữa Kỳ Kỳ hỏi Sâu:
– Biết tại sao sơ Mai dữ không?
– Sao?
– Mẹ Kỳ Kỳ nói sơ Mai có bầu nên dữ.
Từ đó mỗi lần sơ Mai xuất hiện trước mắt, Sâu lại lén nhìn bụng của sơ. Đúng là bụng sơ Mai tròn to hơn sơ Vân, người cũng mập hơn sơ Vân. Chắc trong bụng sơ Mai có em bé thiệt. Mà như vậy có nghĩa là người có em bé trong bụng sẽ rất dữ. Tại sao lại như vậy ta? Chắc là em bé nặng quá? Không biết lúc Sâu nằm trong bụng mẹ, mẹ Sâu có dữ như sơ Mai không. Hiểu lý do sơ Mai hay nổi giận, Sâu tự nhắc mình cẩn thận, ngoan ngoãn hơn, và mỗi lần gặp lại len lén nhìn bụng sơ Mai, tự hỏi khi nào em bé mới chui ra để sơ Mai hiền như sơ Vân.
Kỳ Kỳ là bạn thân nhất trong lớp học ở nhà thờ của Sâu. Kỳ Kỳ cũng là bạn gần nhà. Sâu thích chơi với Kỳ Kỳ, ngày nghỉ được ở nhà cũng sang nhà Kỳ Kỳ tìm nó. Kỳ Kỳ thường kể cho Sâu nghe nhiều chuyện thú vị. Kỳ Kỳ có anh Bờm, anh Bờm cao, nhưng không đẹp trai bằng anh lớp trưởng lớp mẹ dạy. Sâu vẫn thích anh lớp trưởng hơn anh Bờm, dù Kỳ Kỳ thường hay khoe anh Bờm đẹp trai nhất.
Kỳ Kỳ kiêu kỳ như cái tên của nó. Chơi với Kỳ Kỳ rất vui, nhưng thỉnh thoảng không vừa ý, nó không ngần ngại ôm lấy mặt hay tay Sâu mà cắn thật mạnh. Nhiều lần Sâu xô Kỳ Kỳ ra mà khóc òa lên. Về nhà với những dấu răng trên má, trên tay, ba mẹ Sâu xót xa hỏi:
– Đi học sao cứ để bạn cắn hoài vậy? Ai cắn con?
– Kỳ Kỳ…
Ba mẹ sầm mặt vì giận. Lần đó ba tắm cho Sâu ở giếng sau nhà, mặt Sâu vẫn còn bầm đen một dấu răng trong khi dấu ở tay chưa kịp mờ. Mẹ Kỳ Kỳ cũng ra giếng lấy nước. Ba nói gì đó với mẹ Kỳ Kỳ, và hình như sau đó họ to tiếng với nhau. Sâu chỉ nhớ đôi môi sơn son đỏ rực trên gương mặt trắng bóc của mẹ Kỳ Kỳ chĩa về ba rất gay gắt còn ba thì nói vài câu rồi im bặt, hình như tức điên người.
Sau đó thì không thấy ba mẹ trò chuỵên với mẹ Kỳ Kỳ mỗi khi chạm mặt nhau nơi khu sinh hoạt chung ở giếng nước nữa. Còn Sâu, những vết cắn còn chưa kịp mờ, nỗi giận Kỳ Kỳ đã trôi đi đâu mất. Sâu nhớ Kỳ Kỳ, lại chạy qua nhà tìm nó. Mẹ bảo đừng sang nhà Kỳ Kỳ, Sâu đứng bên đường, trước cửa nhà Kỳ Kỳ mà réo tên nó. Kỳ Kỳ cũng vậy, chiều đi học về chưa thấy Sâu, nó lại đứng réo rắt trước cửa nhà:
– Sâu ơi… Sâu!
Sâu và Kỳ Kỳ được chọn vào đội múa đêm giáng sinh. Nhà thờ đèn điện lung linh và người tới lui nhộn nhịp. Sâu với Kỳ Kỳ bận đầm trắng, đeo cánh thiên thần trắng lông vũ sau lưng. Trên sân khấu, hai đứa đứng đối xứng nhau, múa thật đẹp. Rất nhiều cô chú đến xem buổi trình diễn của nhóm Sâu. Ở góc sân khấu, anh lớp trưởng lớp mẹ dạy đang ngồi trên ghế dài cùng vài anh khác. Các anh mặc áo thụng dài qua gối màu trắng, trông các anh như những vị cha sứ, nhưng không nghiêm nghị như cha sứ. Anh giống thiên sứ ở trên trời hơn, và anh đang xem Sâu múa. Hết buổi biểu diễn, Sâu níu tay Kỳ Kỳ chạy lại bên anh lớp trưởng, hai đôi cánh trắng ríu rít, ríu rít.
Ba mẹ quyết định rời Tân Hà để về Bắc Bình. Sâu tạm biệt cô và dượng, tạm biệt các sơ, tạm biệt Kỳ Kỳ, anh Bờm, và anh lớp trưởng. Ngày cuối cùng ở lớp học nhà thờ, Sâu ôm sơ Vân, sơ Mai, thấy hai sơ đều khóc. Sơ Mai vẫn chưa sinh em bé. Sơ Tâm thì đưa bàn tay nhăn nheo xoa đầu Sâu, dặn phải ngoan.
Ngày đi, Sâu đứng bên kia đường cùng ba mẹ để chờ xe, Sâu gọi lớn:
– Kỳ Kỳ ơi…!!!
Kỳ Kỳ chạy ra trước cửa nhà, nó cũng hét:
– Sâu ơi!!
Rồi chân co chân đứng, nó tựa cửa, mặt buồn xo, nó không dám băng qua đường một mình. Sâu thì không qua được, xe sắp đến và ba mẹ đang nắm chặt tay Sâu. Sâu giằng một bàn tay ra, đưa tay vẫy vẫy. Kỳ Kỳ cũng vẫy vẫy.
Hình như dượng Chỉnh giảng “hữu duyên thiên lý năng tương ngộ” có nghĩa là…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: