Ngày mai dẫu có ra sao nữa

Xếp đôi phong thư vừa viết, cô gái kẹp nó vào giữa một quyển sách. Đây là quà chuẩn bị cho người tưởng đã rất thân quen nhưng vẫn chưa một lần gặp gỡ. Ngày gặp nhau lần đầu, nếu những cảm nhận vẫn là chân thật và không đổi, cô sẽ trao quyển sách này cho anh, kèm phong thư, như một xác nhận tình cảm của cô dành cho anh.

Lớn lên với một tuổi thơ đẹp, cô thừa hưởng ở cha tâm hồn phóng khoáng lãng mạn và thừa hưởng ở mẹ sự nhạy cảm, cầu toàn, chỉn chu. Tâm hồn cô được vun đắp bởi những ngọt ngào của tuổi thơ nhưng cũng trui rèn bởi biết bao sóng gió khi đã sớm phải thiếu vắng cả cha lẫn mẹ. Lớn lên, cuộc đời vẫn chưa bao giờ thôi thử thách. Cô nhiều lần khóc đến cạn cả nước mắt mà tưởng mình sớm sẽ chịu cảnh mù lòa.

Một cô gái có vẻ ngoài mong manh như ngọn cỏ bên đường, nhưng sức sống cũng dai dẳng như cỏ. Năng lượng từ muôn kiếp nào đã nuôi cô, để cô đủ sức đối chọi bằng tâm hồn trẻ thơ, chứ không cần xù xì gai góc. Mặc cho giá rét hay mưa dầm, hoa cỏ sẽ ẩn nhẫn chờ ngày nắng ấm để đơm bông. Tự nhủ lòng rằng không hờn trách, không chống cự, không tỏ ra đanh đá bất cần, cũng không cần hằn học với người, chỉ cần giản dị đi qua đông giá, để thắm đượm một sớm xuân lành. Cô thấy mình may mắn, vì không rõ từ bao giờ đã mang trong mình sức sống ấy, để có thể đủ kiên cường mà đối mặt với bất công, đau khổ và cạm bẫy cuộc đời bằng mắt trong của trẻ thơ.

Đó là đường dài nhìn lại, còn thì hoa cỏ cũng có lúc khô cong vì nắng gắt, héo úa trước gió lạnh dập vùi. Cô đã có rất nhiều lúc trốn chạy cuộc sống bởi những dấu ấn xấu của tuổi thơ, bởi những tổn thương quá khứ. Không giao thiệp, không lộ diện, không sắc màu, không đấu tranh, cũng không tương tác. Cô giấu mình đến trở nên vô sắc, duy chỉ có con chữ vẫn chảy, bởi việc của tâm trí là suy nghĩ, còn sống, còn thở, thì còn biết suy tư, và con chữ sẽ còn tuôn.

Anh lớn lên với một tuổi thơ nhiều thương tổn, tưởng như đủ đầy, thực ra, vẫn là một mình lớn lên. Một mình dằn vặt, một mình đấu tranh nội tâm, một mình vấp ngã, một mình đứng dậy. Một mình suy tư, chiêm nghiệm, rồi học cách thứ tha cho lỗi lầm của những người chung quanh mình, để trước hết là có một cuộc sống nhẹ nhàng cho bản thân. Anh không như cô, được cung cấp một sự chăm nom đủ đầy và mất đi vào một sớm mai, tuổi thơ anh tự mình lăn lóc để lớn lên như thế. Nên không chỉn chu, cũng chẳng nề nếp, anh lớn lên bằng trải nghiệm, bằng sự phóng khoáng của một tâm hồn đa cảm, đối mặt với cuộc sống bằng tất cả tấm lòng nhiệt huyết. Thời mắt sáng môi tươi, khi cô là con ngoan trò giỏi ngày ngày đến lớp, về nhà học bài sau cánh cổng khép. Thì anh là cậu học trò cá biệt chỉ học vừa đủ thứ mình thích, bày trò quậy nghịch, tinh quái dọc ngang. Khi anh bắt đầu biết yêu với mối tình đầu nồng thắm, cô chỉ là bé con lớp bảy thơ ngây viết những dòng vào sổ nhật ký, mơ một ngày hoàng tử xuất hiện tặng hoa hồng cho mình và sẽ cùng chàng răng long đầu bạc. Anh sống, anh yêu, và đau khổ, tổn thương, vấp ngã, lại đứng dậy, lại cuồng say với cuộc đời. Lại đau, lại ngã, lại vẫn giũ áo hát câu mến yêu biết mấy cuộc đời.

Ngày anh tưởng mình không còn sức để thiết tha nữa, từ bỏ tất cả, tạm cho mình một quãng nghỉ ngơi. Chắc sẽ chiến đấu lại sớm thôi, mà còn dài, với có chút tủi lòng vì cô độc quá, anh thấy không có động lực lẫn mưu cầu nơi cuộc sống này. Biển người mênh mông, ai là tri kỉ?

Lang thang trên những trang mạng xã hội, đọc vu vơ cho khuây khỏa tâm hồn, anh hoan hỉ khi bắt gặp những con chữ của cô, thấy cùng một nhịp, nghe xao động tâm tư. Tâm hồn anh chạm vào tâm hồn cô ở đó, ở những cung bậc mà không phải ai cũng nhìn ra giữa những dòng lê thê cô viết. Cô quen giấu mình, giấu ngay cả trong những con chữ trải lòng, còn anh, bằng sự nhạy cảm sâu xa và bản tính hết lòng với cuộc đời, đã tìm ra cô gái núp sau vỏ ốc.

Anh vốn không quen dịu dàng, không quen nói lời vỗ về yêu chiều. Nhưng với cô, sau những bước đầu chập chững, anh kiên nhẫn, và học kiên nhẫn để đưa tay, bảo cô đứng dậy, hãy ra khỏi vỏ ốc.

Đừng lo, ngày mai chẳng biết ra sao nữa, dẫu có ra sao cũng chẳng sao. Em còn lo sợ là bởi em còn mong mỏi, còn đau khổ, muốn tin yêu nhưng lại không dám tin yêu. Chừng nào em hiểu cuộc sống rất đơn giản là chấp nhận, mở lòng, và sẵn lòng, em sẽ thấy cuộc đời nhẹ tênh. Khổ thì sao, đau thì sao, có rất nhiều người khổ đau hơn mình nhiều lần. Không mong mỏi ngày mai hạnh phúc hay ra sao, chỉ cần mang tâm thế dám đối diện, sẵn lòng. Em sẽ đi qua cuộc đời nhẹ nhàng hơn, hết lòng với nó hơn.

Họ trải lòng với nhau nhiều ngày đêm liền. Tuổi thơ, hoài bão, tình yêu, khát vọng, tổn thương, vùi dập, vấp ngã. Xấu có, tốt có, chẳng phải khoe, cũng chẳng phải che, chỉ là chân thành chia sẻ. Chưa một lần gặp gỡ trực tiếp, tất cả chỉ là qua những con chữ. Cô vẫn còn thu mình trong vỏ ốc, hoang mang, sợ sệt, muốn tin yêu nhưng sợ lắm những chót lưỡi đầu môi. Còn anh, anh không cần biết cô ra sao, chỉ biết tình cảm anh dành cho cô là tự tánh, có cảm tình với nhau thì dễ, nhưng phát sinh cảm xúc muốn gắn bó, chở che, là khó. Tự tánh nảy sinh, anh chưa cần gặp gỡ cũng có thể khẳng định yêu thương đong đầy.

“Anh đã nói từ khi vừa gặp gỡ

Anh rất ngoan, anh không dám mong nhiều
Em bằng lòng cho anh được phép yêu
Anh sung sướng với chút tình vụn ấy”

Phải đấy em, anh cũng rất yêu bài thơ Phụng Hiến, và cuộc đời anh là phụng hiến, khi anh đã biết sống là không phải vì bản thân. Anh cũng không màng công danh tài sản, chỉ là nếu gặp được người tri kỉ để có thể tận tụy vì nhau phụng hiến suốt cuộc đời đã là một niềm may mắn. Chỉ đơn giản vậy thôi, anh đâu dám mong nhiều. Em dù có thế nào, chỉ cần yêu thương anh, đối với anh là quá đủ may mắn. Đừng lo sợ, cũng đừng trốn chạy, chừng nào em hiểu bằng sự tĩnh lặng của tâm hồn, em sẽ thấy cuộc sống vô thường mà tuyệt diệu biết bao nhiêu. Cùng nhau ăn một món ăn, cùng nhau chơi, cùng nhau vượt qua sóng gió, cùng nhau thưởng ngoạn chốn hồng trần. Anh luôn ở đây, sẵn lòng, anh đứng mũi, em chịu sào có vững?

Cô gái chui ra khỏi vỏ ốc, cho lần đầu gặp anh.

Nhìn thấy anh, cô đã hiểu vì sao một chàng trai nhạy cảm, tinh tế, vừa hào sảng, nhiệt thành, lại có cả sâu lắng như thế, lại khó kiếm cho mình một tình yêu đến vậy.

Anh chừng như đã cho hết tâm trí cho cuộc đời và những người xung quanh mình, mà chẳng màng đến thân thể. Hình như không có chút gì là vị kỉ ở người đã một mình lớn lên, một mình lăn lóc và chịu tổn thương mà vẫn hài hước cười với cuộc đời. Không chút gì là tự vệ ở người đã say đến bò lê gọi tên tình đầu, khóc mà hát mười lần bản Xin còn gọi tên nhau, mà vẫn dám tin, dám yêu thêm lần hai, lần ba, và nhiều lần sau nữa. Mà cuộc đời, đôi khi quá chân thành thì chỉ nhận lại những hờ hững kiêu kỳ, hay thậm chí phản bội, thứ gì dễ dàng dâng hiến, người đời ít mấy khi mở mắt trân trọng. Điều này cô cảm và thấu hơn ai hết.

Nhìn anh tiều tụy, cô thương. Nhìn tâm hồn anh rộng mở, dám yêu, dám đau, cô xấu hổ vì thấy mình ích kỉ, hèn nhát đến vô cùng.

Tưởng gặp gỡ sẽ thất vọng tràn trề bởi ngoại hình, bởi những nồng nàn mơ mộng chỉ là ảo vọng qua con chữ. Nhưng không, khi người ta mở lòng đủ sâu và đủ rộng, thân thể tiều tụy, gầy còm của chàng trai, hay nếp thâm quầng, nốt tàn nhang trên gương mặt của cô gái, tất cả nào có nghĩa lý gì. Không khiên cưỡng, không nồng nàn, không đãi bôi, gặp nhau lần đầu, sao nhẹ nhàng mà gần gũi như đã thân quen từ lâu lắm. Hay tâm hồn đã gặp nhau từ thuở nào? Anh xoa đầu, hát lời ru, nước mắt cô chảy tràn hai má.

Cô chưa từng đối ẩm với ai. Lần duy nhất cô say là bị phạt rượu khi chơi bài cào cùng các bạn đồng nghiệp. Sau lần đó, thì cô không bao giờ uống nhiều nữa, dù chỉ là công việc. Cô uống khá, uống được nhiều, chỉ là không thích uống, nên đến cả bạn bè thân quen cũng không biết rằng tửu lượng cô khá tốt. Nhưng lần này, họ uống cùng nhau, anh là người duy nhất cô đồng ý đối ẩm. Là xứng đáng phải không, với người duy nhất đủ chân thành và kiên nhẫn sâu xa nắm lấy tay khi cô rút mình trong vỏ ốc, động viên cô đối mặt với cuộc đời?

Anh cũng không để cô uống nhiều, vừa đủ là thôi, mình về. Anh còn chạy xe. Đường về không xa, gặp nhau nơi xứ người, lạ mà thương quá! 24 độ, trời đẹp và lòng người đủ dịu dàng, anh đưa cô về, nghe gió hát trăng reo, bảo chỉ cần thế thôi, cuộc sống sau này, có bạn đời, cuối tuần có vài phút bên nhau đối ẩm, cùng ăn, cùng nâng chén, anh đâu có mong gì hơn nữa.

Lúc chia tay, anh ôm cô vào lòng, khẽ hát “sao em cúi mặt, không nhìn vào mắt hứa thương anh trọn đời. Đầu đường chia phôi, anh không nói gì…” Rồi nghẹn giọng, anh khóc, như một đứa trẻ. Cô ôm lấy gương mặt anh, chạm vào những giọt nước mắt, thương làm sao! Sao lại có người có thể tình cảm thiết tha với cuộc đời này đến vậy? Không thể là giả dối, không thể là đãi bôi, không thể là giả tạo, không có sự giả tạo hay quá trớn nào qua được ánh mắt tâm hồn cô. Tất cả đọng lại là đôi mắt chân thành tình cảm của anh. Sao anh có thể dũng cảm đến vậy? Còn cô, ráo hoảnh, đơ đơ. Gạt nước mắt, anh bảo tính anh vậy, không kiềm lòng được mấy lúc này, cô đừng nghĩ anh yếu đuối. Không, cô nào có nghĩ anh yếu đuối, cô ngắm nhìn anh, tự hỏi sao mình không làm được như anh. Cô đã quá quen với chia ly, hay cô quá hèn nhát chưa từng dám yêu thương hết lòng? Không dám nhớ nhung, không dám yêu thương, sống bên người thương mà tâm tư dọn sẵn cho ngày chia xa, nên khi chia lìa không bao giờ lệ ứa, luôn là như thế. Cô đã sống như thế mãi kể từ ngày người mẹ thân yêu rời bỏ cô lại một mình trên cuộc đời. Cô đã tưởng mình cứng rắn, mạnh mẽ, nay tự hỏi có thật không, hay chỉ là hèn nhát tự vệ mà vượt qua?

Anh cần cô, cần yêu thương của cô. Chỉ khi cô nói, hãy vì cô mà giữ gìn sức khỏe, chăm lo bản thân, anh mới chịu thiết tha ăn uống, trông nom miếng ăn nước uống. Chỉ khi cô dặn dò, anh mới nhớ ăn đúng giờ, ăn đủ bữa. Và từ khi biết mình thương cô, anh bắt đầu xây dựng kế hoạch cuộc đời. Yêu nhau ngẩng mặt làm thơ, lấy nhau cúi đầu làm toán. Anh không có gì, chỉ có sự tận tụy và chịu khó, chỉ có sẵn lòng. Anh đứng mũi, em chịu sào có vững?…

Em chịu sào có vững?…

Cô cần anh, để học yêu thương và dám yêu thương, hy sinh và hạnh phúc vì được hy sinh.

Em sẽ lớn, dịu dàng hoa nở. Sẽ thương anh hơn cả đất trời.

Chỉ cần mình đủ kham nhẫn, và dũng cảm, phải không?

Phong thư đã trao. Anh dặn, giữ lòng em nhé, chờ anh. Cô mỉm cười, cảm ơn anh.

Chúng ta cảm ơn biết mấy, cuộc đời. Ngày mai là hạnh phúc hay đau khổ ngất trời, nhiệt thành hay lừa dối đãi bôi? Ngày mai chẳng biết ra sao nữa, dẫu có ra sao cũng chẳng sao.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: