Mẹ

Mẹ ơi thương mấy cho vừa

Ơn sâu nghĩa nặng sớm trưa tảo tần

Mỗi dịp đến sinh nhật của mình, em lại nhớ mẹ, thương mẹ nhiều hơn. Bởi vào ngày đó, người đã mang nặng đẻ đau sinh ra em, và vất vả sau ngày đó để nuôi em khôn lớn nên người. Sinh nhật là dịp để em tưởng nhớ và gửi lời cảm ơn đến mẹ: Cảm ơn mẹ đã sinh ra con.

Mẹ em có dáng người nhỏ nhắn, mảnh khảnh. Hai con nhưng trông mẹ vẫn đẹp như các cô gái còn son trẻ. Tóc dài ngang vai, mái tóc mà đã có lần mẹ cắt ngắn trông y hệt cầu thủ Lưu Huỳnh Đức. Nước da bánh mật rám nắng, hơn ba mươi tuổi, em thấy trên má mẹ xuất hiện một đốm đồi mồi tròn nhỏ nhạt màu, giống hệt cái đồi mồi trên má bà ngoại. Đốm đồi mồi của ngoại đậm hơn, khi mẹ già, chắc cái đốm đồi mồi của mẹ cũng sẽ đậm như của ngoại.

Mẹ em là cô giáo tiểu học. Mỗi sáng, mẹ mặc áo dài, đeo cặp táp, chở em trên chiếc xe đạp sơn màu xanh da trời đến trường. Ở trường tiểu học, em là con của cô giáo mẹ. Em phải chăm học và gương mẫu cơ.

Em thích ngắm nhìn mỗi khi mẹ nghiêng đầu soạn bài bên trang giáo án. Đôi mắt màu nâu dịu dàng và say mê theo từng nét bút. Đuôi mắt khi cười sẽ hằn lên những vết chân chim. Đôi mắt màu nâu ấy thường ánh lên những ấm áp như tia nắng mặt trời mỗi khi mẹ cười vui, khi em làm việc tốt. Đôi mắt ấy cũng chan chứa nỗi buồn và long lanh những giọt nước mắt mỗi khi mẹ buồn lòng vì em phạm lỗi. Mỗi khi mẹ ngồi soạn bài, tay cầm bút, tập trung bên giáo án, đôi môi nhỏ hơi mím lại, mái đầu nghiêng nghiêng, những lọn tóc đen nhánh rũ trên vai mềm mại. Mẹ có bàn tay đẹp lắm. Đó không phải là bàn tay búp măng, cũng không phải những ngón tay ngòi viết. Tay của mẹ thon thả với những ngón tay gầy gầy xương xương. Lòng bàn tay vốn dĩ rất mềm mại nhưng luôn ráp vì bụi phấn bảng. Bụi phấn đã theo tay mẹ mười mấy năm mà dường như mẹ có rửa tay bao nhiêu lần cũng không thể sạch hoàn toàn.

Mẹ là một cô giáo nghiêm khắc, trong tà áo dài thướt tha, dáng mẹ hiền dịu là vậy, mà học trò nào cũng sợ mẹ. Sợ nhưng rất thương. Có lần, mẹ nhận được lá thư anh học trò cũ, báo rằng vì hoàn cảnh gia đình, anh phải nghỉ học lên thành phố mưu sinh, em thấy mẹ rơi nước mắt. Những người học trò ấy sau này lớn một chút, biết tự bôn ba ra đời, biết tìm cho mình một lối đi, lại tìm về lối cũ thăm nhà cô giáo cũ. Anh học trò có lần đến nhà, giấu trong ngăn tủ một cành hoa hồng. Em hỏi anh làm gì đó, anh cười bảo, “hoa hồng tặng cô, cô nghiêm quá, đến giờ vẫn sợ, không dám đưa tận tay”.

Mẹ về, em chạy ra đón ở ngõ:

– Mẹ ơi, mẹ ơi, anh học trò bỏ một bông hoa hồng trong ngăn tủ, nói là mừng mẹ ngày Nhà giáo Việt Nam!

Mẹ nhìn hai anh em, cười thật hiền và thật hạnh phúc.

Những ngày trời nắng chang chang, mẹ đi dạy về, mồ hôi ướt tóc mai, hai gò má đỏ bừng. Những ngày trời mưa giột từng góc một trong nhà, mẹ phải lo chèn lại cái cửa bếp lỏng lẻo, dùng xô chậu hứng những chỗ giột. Mẹ nấu nước nóng để tắm rửa cho các con. Ngày đông lạnh, ba mẹ con nằm với nhau trên chiếc giường, trong cái chăn thật ấm. Thằng nhóc em của em nhét cái mông của nó vào giữa em và mẹ, cố lấn cho được một chỗ ngay giữa, miệng thì xua em: “Xê ra, xê ra, chật chội quá, chật chội quá!” Em cũng lì, không chịu thua, hai chị em nhất quyết bâu lấy mẹ. Những lúc ấy, ôm chặt mẹ, em thích hít hà mùi hương của mẹ. Mẹ không dùng nước hoa, nhưng mẹ thơm lắm. Một mùi hương rất lạ, dịu nhẹ và ấm áp. Em thấy mình được yêu thương, ngay khi ôm mẹ và nghe mùi của mẹ nhẹ nhàng chui vào mũi, ngay khi bàn tay chừng như không bao giờ thôi ráp vì phấn viết bảng của mẹ vỗ về ôm lấy em.

Em thường đọc truyện Conan, và xem phim Bao công. Xem thì hay, rất thích thú, nhưng đêm ngủ em thường sợ, thức giấc nửa chừng. Mỗi lần như vậy em lại quay sang mẹ, gọi khe khẽ, run run:

– Mẹ ơi, mẹ chờ con ngủ với…

Mẹ dịu dàng đưa tay xoa đầu em, những ngón tay luồn vào tóc em mân mê từng sợi, nhè nhẹ như vỗ về. Ngón tay mẹ còn động đậy giữa những lọn tóc, bàn tay mẹ còn mơn man xoa đầu, là em yên tâm mẹ hãy còn thức, rồi cứ thế bình an mà chìm vào giấc ngủ trở lại.

Mẹ có những mối lo toan của người lớn, nên không phải lúc nào cũng vui cười và dịu dàng được với em. Có lúc em thấy mẹ nằm ở võng thở dài buồn bã, nhắm mắt để giấu những giọt nước mắt vòng quanh mi. Có lúc em bị đòn đau vì làm bài sơ suất, vì không chịu mở cửa sổ phòng riêng cho thoáng mát như lời mẹ dặn. Những lúc bị la mắng như vậy, em giận mẹ lắm,  viết đầy trong quyển nhật ký những lời trách móc. Lớn một chút rồi, em mới hiểu, người lớn thật nhiều gánh lo toan, những tâm sự mà trẻ con không thể hiểu. Và như vậy, thật khó để một người lớn luôn luôn dịu dàng lắng nghe con trẻ. Em nhớ lời cô nhà văn đã viết thật hay: “Là con nít, đôi khi phải biết thứ tha cho những lỗi lầm của người lớn.”

Em còn nhỏ lắm, và em còn may mắn, vì có mẹ kề bên mỗi ngày, dù là khi dịu dàng ấm áp, hay lúc mắng chửi răn đe. May mắn là khi em còn được có mẹ, được gọi tiếng Mẹ ơi! Mẹ là người bạn lớn, là người dẫn đường, cũng là người duy nhất đủ bao dung đón em vào lòng sau mỗi lần té ngã. Ôm mẹ là ôm cả bình yên.

Sau này em sẽ lớn, mẹ sẽ già đi, lời hứa năm nào em hứa với mẹ, “khi con đi làm rồi, có tiền, con sẽ đưa mẹ đi du lịch khắp thế giới”, lời hứa ấy, không biết mẹ có đợi để em thực hiện được.

Em nghe lời sư ông và cô giáo dạy, mỗi lần soi mình trong gương, em thấy mắt em là mắt mẹ, tóc em là tóc mẹ. Cảm ơn mẹ vì đã sinh ra em, đã cho em một hình hài. Em sẽ trân trọng, nâng niu, sẽ yêu như yêu mẹ, cũng giống như lòng mẹ yêu em.

Chiều nay đi học về, em sẽ ôm lấy mẹ, nhìn vào mắt mẹ và nói, “mẹ ơi, mẹ biết gì không?” Mẹ sẽ cười, hơi nhíu mày băn khoăn, “biết gì?”

”Biết là con yêu mẹ.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: