Bàn về Bất Giới hòa thượng và Bất Khả Bất Giới hòa thượng – Tiếu Ngạo Giang Hồ – Kim Dung

Bất Giới hòa thượng và Bất Khả Bất Giới hòa thượng là hai nhân vật phụ trong tiểu thuyết Tiếu Ngạo Giang Hồ của Kim Dung.
Bất Giới hòa thượng là cha của tiểu ni cô Nghi Lâm, nguyên ông vốn là một đồ tể, do tình yêu với một ni cô, ông quyết định làm hòa thượng để có thể cưới ni cô làm vợ, với mong muốn sau này có thể cùng vợ mình chịu tội với Bồ Tát. Mối tình của Bất Giới dành cho vợ mình có thể nói là một mối tình vô cùng đặc biệt và cao cả.

Nhà thơ dịch giả Nguyễn Tôn Nhan cảm khái Bất Giới:

“Sá gì thân náu cửa Không

Cạo đầu bởi chút má hồng ni cô

Tam quy Ngũ giới? Nam mô!”
Nếu trong tiểu thuyết Tiếu Ngạo Giang Hồ của Kim Dung có những nhân vật ăn chay trường nhưng giết người không gớm tay; hành vi mực thước, lời nói đạo mạo nhưng bụng dạ tiểu nhân, hẹp hòi, độc ác. Thì Bất Giới hòa thượng tượng trưng cho điều ngược lại. Một người tu hành, không có vẻ gì là tu hành, nhưng lại vẫn tu hành. Bất Giới hòa thượng không ăn chay và không tuân theo một pháp giới nào, nhưng ở ông, đạo hóa tình yêu, đạo hóa gia đình.
Nhân vật này khiến cho người đọc phải ngưỡng mộ vì tình yêu và sự chung thủy, hy sinh ông dành cho vợ mình. Có dễ dàng gì cho một người đàn ông để bôn ba mười mấy năm trời ngược xuôi khắp nơi tìm vợ? Có dễ dàng gì để một người trông có vẻ thô lỗ cục cằn, hành động nóng nảy bộp chộp lại phải sống cảnh gà trống nuôi con? Và người đàn ông đó không chỉ nuôi con khôn lớn mà thôi, ông còn để ý đến cả những tâm tư nguyện vọng thầm kín của con mình dù chẳng mấy khi nàng thổ lộ trực tiếp với ông.
Không quan trọng người đời nhìn mình như thế nào, không quan trọng có đắc đạo hay hữu danh, hữu quyền, người đàn ông này chỉ sống vì hai người phụ nữ mình yêu thương, bất kể thiên hạ, và suốt đời hành động để chăm lo bảo bọc họ.
Có thể nói Bất Giới hòa thượng là một nhân vật không tu bằng lề giới, chính tình yêu và sứ mệnh bảo vệ người mình yêu đã dẫn dắt ông sống ngay thẳng, chân thành, vô vụ lợi.
Đức tính của bậc tu hành còn thể hiện qua cái nhìn và hành vi phóng khoáng độ lượng của Bất Giới hòa thượng đối với kẻ đã suýt hại đời đứa con gái mà ông yêu quý nhất mực. Khi mà người ta vẫn khó chấp nhận sự hoàn lương của một kẻ đại tà, thì Bất Giới hòa thượng xem y như đồ đệ để dẫn dắt. Chi tiết này là một minh chứng lớn cho thấy điểm tương đồng giữa Bất Giới và Phương Chứng, hai vị hòa thượng. Bằng hình tượng nhân vật Bất Giới, Kim Dung khắc họa thành công một phương pháp tu hành vốn dĩ nên tồn tại song song so với lối tu hành chuyên chính thông thường mà người ta ít để tâm đến, một phương pháp tu hành mà ở đó tính nhân bản và tình yêu được đề cao, ca ngợi, làm chỉ nam cho mọi hành động.
Lại nói về Bất Khả Bất Giới hòa thượng. Nguyên đây chính là Hái hoa dâm tặc Giang dương đại đạo Khoái đao Điền Bá Quang, sau khi kết nghĩa với Lệnh Hồ Xung và thực hiện lời hứa hoán cải tâm tính, đồng thời bị thu phục bởi Bất Giới hòa thượng, Điền Bá Quang buộc phải trở thành hòa thượng, là đệ tử của Nghi Lâm và Bất Giới.
Tôi sẽ không bàn về sự cao quý trong tính hoàn lương của một người vốn sa chân vào lầm lỗi hay ý niệm về những chân tính thiện lương, trọng nghĩa trọng tình vẫn hiện hữu trong một con người dù họ mang vẻ ngoài của một kẻ xấu xa cần bị tiêu diệt.
Tôi muốn bàn về chi tiết Kim Dung để cho Bất Giới hòa thượng đặt cho Điền Bá Quang pháp danh Bất Khả Bất Giới, chi tiết này ẩn chứa một thông điệp theo tôi là quý giá. Nếu Kim Dung đã xây dựng hình tượng Bất Giới hòa thượng để khắc họa thành công một người tu hành đạo hóa gia đình, không cần lề lối, pháp giới. Thì Điền Bá Quang lại là một người không thể tu hành theo phương pháp đó. Khi không có tình yêu chân thật dẫn dắt, một người hành động theo bản năng, và phát huy nó đến cực độ thì trở nên xấu xa, vì hành động của y gây phương hại cho những người khác. Đối với những người này, không thể tu hành giữa dòng đời nhiều xô đẩy, họ không có tình yêu dẫn đường, thì họ cần lề luật và pháp giới để giữ mình không phương hại đến xã hội. Bất khả bất giới, chính là như vậy.
Bài học giáo dục được Kim Dung nêu lên rất rõ ràng thông qua hai hình tượng Bất Giới hòa thượng và Bất Khả Bất Giới hòa thượng. Có những kẻ không cần răn đe mà chỉ cần dẫn dắt bằng tình yêu, sự thoải mái, phóng khoáng. Cũng có những người cần được đặt vào khuôn khổ và quy tắc, hay thậm chí là răn đe, trừng phạt.
Sau tất cả, dù là quy tắc, trừng phạt, hay răn đe, dù Bất Giới hòa thượng có “niêm phong” phương tiện thực thi tội lỗi của Điền Bá Quang, đánh mắng y có lúc mạnh tay, thì những răn đe, trừng phạt đó cũng phải khởi phát từ tình thương và sự độ lượng. Hiển nhiên, ta hoàn toàn thấy rõ Bất Giới hòa thượng không đối xử với Bá Quang bằng sự hằn học hay thâm thù, nên tôi mới kết luận răn đe trừng phạt trên cơ sở tình yêu thương vô tư và độ lượng là như vậy.
Cuộc đời của Điền Bá Quang từ đây sẽ sang trang mới, không còn bị xã hội lên án, nguyền rủa, truy giết, quan trọng hơn, y có cơ hội sửa đổi và chuộc lại lỗi lầm của mình.
Bất Giới, Bất Khả Bất Giới, hai phương pháp tu hành, bài học giáo dục sâu sắc mà Kim Dung muốn gửi đến chúng ta.
Thêm nữa, chớ có thấy hai chữ “tu hành” mà nghĩ mình nằm ngoài hai tiếng này, tu là sửa chữa, hành là thực hiện, tu hành là thực hiện sửa đổi điều chỉnh ý nghĩ, hành vi của bản thân mỗi ngày. Tất cả chúng ta, ai cũng nên thật lòng để tâm.

Nghe Audio

One thought on “Bàn về Bất Giới hòa thượng và Bất Khả Bất Giới hòa thượng – Tiếu Ngạo Giang Hồ – Kim Dung

Add yours

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: