Một Năm Ở Malaysia (Phần 2: Ăn uống)

Bàn về chuyện ăn uống ở Malaysia, thật là cả một niềm thổn thức.

Hồi mới sang, tôi không ăn được hầu hết các món ở Malaysia. Đa số các món ăn có vị ngang ngang, phối trộn rất nhiều loại gia vị, dầu mỡ, nhiều màu sắc và mùi khá nồng. Phù hợp với người Việt hơn một chút chắc là món của người Mã gốc Hoa, kế đến là cố gắng nuốt được món của người Mã chính gốc, còn món của người Mã gốc Ấn thì, xin chào thua! Đó là tình trạng chung của đa số người Việt khi mới sang Malaysia, nhưng không phải bạn nào cũng gặp khó khăn về ăn uống. Một số bạn vẫn ăn được cà ri Ấn và các món sử dụng gia vị thảo mộc, thì dễ thích nghi hơn. Nhiều bạn bè người Việt ở Malaysia nhiều năm vẫn không ăn được món có lá hay mùi cà ri, tôi cũng vậy. Ba mẹ của bạn đồng nghiệp sang chơi, bạn dắt ba mẹ đi ăn thử món ăn bản địa thì các bác sợ luôn, ám ảnh nguyên mấy ngày, đến nỗi uống cà phê cũng bảo có mùi cà ri. Người lớn đã vậy rồi, người trẻ cũng khó khăn chẳng kém. Cô bạn của tôi từ Việt Nam sang Malaysia chơi vài ngày. Ăn món nào bạn cũng không cảm thấy ngon miệng, món Thái do người Mã nấu như Tomyam thì đỡ hơn chút, đến khi dắt bạn đi ăn món Hàn, bạn mới nói: “Ôi, sống lại 50% rồi!”.

Quả thật “có thực mới vực được đạo”, các cụ dạy cấm có sai. Hơn sáu tháng đầu mới sang Malaysia, phải nói là tôi vươn cổ ra mà nuốt thức ăn trong căn tin công ty. Dù là ngày nào cũng có hai, ba món khác nhau, từ món mặn đến món xào, ngoài ra còn có súp. Sau sáu tháng mình giảm 3 cân, dù cân nặng của mình vào loại khá ổn định, khó tăng giảm. Kể từ sau tháng thứ sáu, công ty của tôi dời văn phòng. Sang văn phòng mới, các bác nấu nướng có vẻ cứng tay hơn, tôi ăn uống được hơn. Thêm nữa cũng đã bắt đầu quen với các món ăn của người bản địa, cân nặng phục hồi trở lại con số lúc ở Việt Nam.

Giá cả các món ăn đường phố ở KL tầm 5 đến 10RM một món. Vào trung tâm thương mại, ở khu vực phục vụ thức ăn có nhiều quầy nhỏ, giá sẽ từ 7 đến 15RM. Vào nhà hàng trong các trung tâm này thì từ 15 đến 25RM hoặc cao hơn. Buổi sáng, dọc từ nhà tôi ra trạm tàu, có thể mua mì xào hoặc cơm giá từ 3 đến 5RM. Giá thức ăn ở KL là cao so với Penang, Ipoh, Malacca hay các tỉnh khác.

Malaysia có hai món ăn đặc trưng là Nasi Lemak và Laksa.

Nasi Lemak là cơm truyền thống, gạo nấu với nước dừa, có vị béo đặc trưng. Cơm này ăn kèm dưa leo, đậu phộng rang, trứng luộc, và cá cơm khô cùng sốt sambal. Sambal là loại sốt đặc biệt của người Malaysia các bạn có thể tìm thấy hướng dẫn cách làm trên youtube.

2e1ax_content_entry_blog-Nasi-Lemak-A-Traditional-Mala-119568677-1-e1510123916348
Nasi Lemak

Laksa có thể gọi nôm na là bún cá. Nước dùng được nấu đậm vị, chua cay, (vị chua từ me) và kèm theo cá nghiền nát, thơm, hành tây, ăn kèm bún và dưa leo. Laksa ở KL ăn trong AEON, chợ đêm hay Laksa ở Penang tôi đều đã ăn thử và thấy khá ngon, vị không quá khác lạ đối với người Việt.

laksa-427x375
Laksa

Ngoài hai món truyền thống trên thì người Malaysia còn có Nasi Goreng, giống như cơm chiên; Koay Teow là món phở xào hoặc phở nước; Satay, thịt nướng kiểu Thái; Roti Canai là món của người Mã gốc Ấn; Chicken Rice Ball là món cơm gà viên của người Mã gốc Hoa ở Malacca…

Nhìn chung các món ăn của người Mã thường kèm theo sốt nhiều gia vị hoặc món súp thì sẽ rất đậm vị, rất mặn, rất cay, hoặc rất ngọt. Đối với người Mã, như vậy là đậm đà, nhạt hơn thì không ngon. Nhưng mức độ gia vị có vẻ hơi nhiều so với người Việt ta.

Ở Malaysia một thời gian, ngoại trừ ăn cơm trưa ở công ty và thỉnh thoảng ra ngoài cùng bạn bè, tôi tự nấu ăn. Thực phẩm tươi ở KL cũng không rẻ. Miếng bí ngô tầm 2 lạng giá 5RM, nửa trái đu đủ nhỏ giá 3-4RM, dừa, ổi tầm 5-6RM một trái, rau và nấm các loại đều đắt. Thịt thì giá khá mềm cho thịt gà, kế đến là thịt bò, cừu, mắc hơn cả là thịt heo. Vì quốc giáo của Malaysia là đạo Hồi không ăn thịt heo. Thịt ba rọi có giá tầm 30 nghìn VN đồng một lạng. Nghe các bạn nói thịt heo mua ở NSK là rẻ nhất, nhưng tôi chưa tiện mua ở NSK bao giờ. Gạo Malaysia giá rẻ một chút thì ăn dở, màu tối nâu nâu và khi nấu thì khô, rời. Mình chỉ ăn được gạo Thái, nhưng giá chát, trung bình 6-7RM một ký. Tuyệt nhiên chẳng thấy có gạo Việt Nam trên các kệ trong siêu thị, trong khi gạo Thái, nước mắm Thái, hằng hà sa số các sản phẩm từ Thái có thể dễ dàng tìm thấy từ siêu thị lớn cho đến nhỏ. Gạo lứt đỏ giá ngang ngửa gạo Thái, tầm 7RM một ký, thỉnh thoảng tôi dùng xen kẽ.

Ở KL, người Việt bọn tôi thỉnh thoảng có tụ họp sẽ đi ăn món Việt. Một số nhà hàng Việt ở KL như Pho Vietz ở Midvalley, Pavillion nấu theo phong cách Sài Gòn; Vinh City ở tầng 3 Sungai Wang Plaza – Bukit Bintang, tôi thích nhà hàng này nhất vì giá khá tốt, bún gạo tươi ít khi bị hết và vị nấu đúng kiểu miền Trung. Pho Vietz thì tôi đến ăn bún bò một lần, có lẽ do hết bún gạo tươi, họ thay bằng bún bột lọc nên tôi ăn thấy không ngon, ấn tượng không tốt lắm. Giá của Pho Vietz cao hơn Vinh City một chút nhưng một tô rất to ăn ngất ngưởng, phù hợp cho bạn nào ăn nhiều. Ngoài ra còn có SaiGon Station ở Jalan Alor và một nhà hàng nào đó tôi quên mất tên, đồ ăn cũng khá ngon, đặc biệt là bún thịt nướng. Ở SaiGon Station có luôn karaoke nhạc Việt.

Người Việt sang Malaysia sinh sống và làm việc, ta nói, sinh ra ở đâu, thức ăn nó ngấm vào trong máu, ai cũng nhớ và thèm món Việt ghê lắm. Các món mà hồi ở Việt Nam vốn dĩ thấy bình thường như là nem chua, chả giò, chà bông, bánh tráng trộn, rau củ sấy, ô mai sấu, thịt kho ruốc sả,… Trời ơi, gửi sang đến đây thì là một thức quà của đất mẹ, tiêu thụ nhanh chóng trong vòng vài nốt nhạc, xong vẫn còn thòm thèm.

Chi phí ăn uống trung bình ở KL cho một người là khoảng 200RM một tuần. Mức dao động khá lớn, từ 100 đến 350RM tùy theo sở thích và thói quen ăn uống của mỗi người là khác nhau.

Về thức uống, Malaysia có Old Town White Coffee là thương hiệu cà phê nổi tiếng, có chuỗi các cửa hàng như Phúc Long hay Starbucks vậy. Cà phê của hãng này cũng được đóng gói bán trong các siêu thị. Ngoài ra trà sữa Teh Tarik cũng là thức uống đặc trưng của Malaysia, vị trà khá đặc, tôi uống vào lần nào mất ngủ lần đó, nhưng công nhận là ngon, có thể dễ dàng tìm thấy ở các quán ăn đường phố cho đến các cửa hàng trong trung tâm thương mại. Bạn nào ghiền trà sữa còn có thể uống ở Tealive, thương hiệu này cũng có mặt tại Việt Nam rồi, ở Malaysia, giá trà sữa Tealive dao động từ 6 đến 10RM một ly. Bia rượu không được khuyến khích và đánh thuế cao, giá một chai bia Chang tôi từng uống cùng bạn ở Thai-in Mookata là 20RM.

Socola và sầu riêng là hai đặc sản của Malaysia. Socola hạnh nhân, socola dâu, socola sầu riêng, hằng hà sa số các loại socola. Sầu riêng thì đắt ơi là đắt, tôi chưa ăn bao giờ cả, thì cũng ngon như sầu riêng Việt Nam là cùng. ^^

Ngoài ra còn phải kể đến một quán ăn rất ngon, ngon tuyệt là ngon ở gần nhà tôi, khu Wangsa Maju. Đó là quán Thai-in Mookata. Món lẩu kèm nướng. Đồ nướng là thịt ba rọi và thịt heo ướp tiêu ăn kèm mắm ngò đặc trưng của Thái ngon hết sảy. Nước lẩu có thể là nước hầm xương hoặc nước Tomyam. Nếu muốn dùng Tomyam thì trả thêm 5RM. Có hai set gồm set A 38RM tầm 2 người ăn và set B 48RM tầm 3-4 người ăn. Ngoài ra có thể kêu các phần rời riêng lẻ, đương nhiên rồi. Nước uống ở quán này cũng rất ngon, đặc biệt là Apple Plum Juice siêu siêu ngon. Đợt vừa rồi bạn tôi từ Việt Nam sang ngay dịp Tết, quán này đóng cửa, đến 14/2 mới mở trở lại, nếu không, nhất định đưa bạn tôi đến đó ăn thử, chắc sẽ sống lại 100%. Nếu quán này bán ở Việt Nam, chắc gia vị không quá đặc biệt, vì nó giống hương vị Việt, chẳng khác tẹo nào. Nhưng vì là ở Malaysia, xứ sở mà ẩm thực hầu như khác rất nhiều so với Việt Nam, nên đối với người Việt, đây quả là một điểm ăn uống lý tưởng. Không chỉ có người Việt, thành phần khách chính của quán là người Mã gốc Hoa. Quán rất đông khách, hàng ngày nếu đến vào giờ cao điểm, bạn phải xếp hàng từ 20-30 phút mới có bàn ngồi, và quán bán đến 10 giờ đêm vẫn đông khách dù ở Malaysia không nhiều quán mở sau 10 giờ do thói quen của người dân và phụ thuộc giờ hoạt động của các phương tiện công cộng.

52602690_1013477725508759_298914953409069056_n
Một set B ở Thai Mookata. Rau và beehoon được phục vụ miễn phí.

Bên cạnh gạo, người Mã ăn mee và bee hoon. Mee chính là mì, có thể là mì trứng màu vàng, sợi to, hay là mì gói ăn liền cũng gọi là mee. Bee hoon là bún, nhưng giống với sợi hủ tiếu ở Việt Nam hơn. Bee hoon ngâm nước lạnh, khi cho vào nước dùng nóng thì mềm rất nhanh so với sợi miến hay sợi hủ tiếu.

IMG_20190215_194302
Món này có tên Mà Lạt – cứ nói vậy người bán sẽ hiểu. Món của người Mã gốc Hoa gần nhà mình. Giống như hủ tiếu xào cay. Nhưng vì là món phong cách Mã, nên rất cay, mặn nữa. Nhiều khi ăn cảm giác gồng mình lên. Nhưng ăn xong vài hôm nghĩ tới lại thèm. ^^

Đôi điều về ăn uống ở Malaysia, sau này xem lại hẳn sẽ rất nhớ, dù lúc mới qua ăn không vô. Và đặc biệt là món nướng và mắm ngò ở Mookata. Nhất định về Việt Nam sẽ tự làm được món này tự ăn.

(Xem tiếp phần 3 – Con người và văn hóa)

One thought on “Một Năm Ở Malaysia (Phần 2: Ăn uống)

Add yours

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: