Chuyện nàng hay quên, tập en – nờ

Ba giờ kém, chiếc xe khách trờ vào bến. Tiếng mọi người lục tục trở dậy soạn hành lý, tiếng mời khách và ngả giá của cánh xe ôm ngay cửa lên xuống xe làm con nhỏ tỉnh giấc. Ngồi dậy mở mắt nhìn xung quanh qua ô cửa kính, nó mất mấy giây để định thần lại là mình đang trên xe và hình như đã đến bến xe miền Đông rồi. Sao sớm vậy kìa? Giấc ngủ quá sâu, tưởng chừng ai khiêng nó đi và đặt trở lại chiếc giường số 7B này chắc nó cũng chẳng hay biết, để rồi giấc ngủ ấy kết thúc đột ngột bằng việc nó tỉnh dậy trong trạng thái ngáo ngơ như bò đội nón. Ngơ ngác một hồi, con nhỏ hiểu ra mình cần xuống xe lẹ lẹ để đi ra gần phía cổng hơn là ngồi thừ ra đây đến lúc xe chạy sâu vào bãi đỗ sẽ mất công lội bộ xa hơn.
Xách ba lô xuống khỏi cửa xe là năm ba anh và chú xe ôm xúm lại chào mời, nó chỉ muốn né những câu hỏi của họ và đi thật nhanh, trong khi cái đầu vẫn còn đang mơ ngủ lâng lâng.
Rời xe được một đoạn, sau khi từ chối hết anh xe ôm này đến bác xe ôm nọ, cài đặt Grab trên điện thọai mà mở lên sử dụng không thành công, nó nhìn quanh, vẫn không thiếu những câu mời gọi đi xe trong đêm. Nó chọn đáp lại một bác gương mặt có vẻ hiền từ, tóc bạc trắng, nhưng vẫn còn khỏe mạnh, dáng người phương phi. Chắc bác sẽ là người thích hợp giúp nó khiêng cái vali hơn 20kg lên lầu ba.
– Con về đâu?
– Dạ con về Nhất Chi Mai.
– Bình thường con đi bao nhiêu? Con trả bao nhiêu bác đi bấy nhiêu à.
– Con… Bác lấy bao nhiêu?
– 70 đi con, bác lấy rẻ nhất rồi đó.
Hơi ngần ngừ chút xíu, mà nhớ lại lần khá lâu về gần đó là 50 nghìn, ừ, thời giá như vầy chắc hợp lý. Con nhỏ gật đầu:
– Mà bác ơi con có cái vali chút nữa bác phụ con… Ơ, vali con để quên trên xe rồi. 😂😂😂
– Quay lại lấy đi con, bác chờ.
Con nhỏ lật đật quay vô bến, bụng rủa cái tính hay quên của mình, không biết đến lần thứ bao nhiêu rồi. Chiếc xe đã không còn đậu ở vị trí thả khách, nó đi sâu vô bến. Thấy nó, anh gác cổng hỏi kiếm xe nào, và tự anh, bằng vẻ điềm tĩnh có chút thờ ơ, lại chỉ đường cặn kẽ cho nó tìm bãi đỗ xe Minh Nghĩa.
Đi thẳng 15m, quẹo trái… Nó đến chỗ hai chiếc xe vẫn còn đang sáng đèn, ra chiều vừa mới tấp vô xếp hàng ở đây. Những chất giọng đàn ông khác nhau, nhưng cùng tông Phan Rí đặc sệt thay nhau đặt câu hỏi sau câu hỏi của nó về chiếc vali.
– Em đi xe nào? Không nhớ số hả? Đón mấy giờ, đón ở đâu?
– Xe thường hay xe VIP? – Sau câu này, dù nó đã trả lời xe thường, giường nằm, nhìn mặt con nhỏ chừng như còn ngáo ngơ không chắc chắn, chủ nhân câu hỏi còn bồi thêm – Vé 140 ngàn hay 210 ngàn?
Rồi ba bốn anh dắt nó đi lòng vòng từ xe này qua xe kia, anh lơ này hỏi anh lơ khác, đánh thức cả một anh lơ đang ngủ say trong một chiếc xe, để tìm tung tích chiếc vali màu xanh của con nhỏ mặc áo màu trắng đón từ Sông Mao mà không biết cái mặt lúc đó đã tỉnh ngủ hay chưa.
Anh nào anh nấy đều ngơ ngác vì xe mình không có chiếc vali và vị khách nào như vậy. Rồi họ lại cùng dắt nó qua xe khác, và những câu hỏi kia lại được lặp lại từ đầu.
Giữa lúc ấy, có anh đưa ra phương án rủi ro nhất cho rằng anh lơ nào đó khi xe vừa vào bến đã quăng một loạt hành lý ra khỏi xe để hành khách tự lấy thì cô nàng ngáo ngơ ngái ngủ này không ghé lấy vali mà đi thẳng ra cổng. Với tình huống đó thì chiếc vali của nàng chắc đã được mang đi bởi một “hành khách” nào đó ngồi quan sát từ đầu trong bến, thấy chiếc vali không chủ cần được chăm sóc. Con nhỏ còn đang hoang mang thì chợt một anh lơ tiến lại giữa đám.
– Tìm gì hả em?
– A anh này nhìn rất quen nè, chắc em đi xe anh này á. Em tìm vali ạ.
Mấy anh kia ồ à, xúm lại hỏi nhân vật vừa xuất hiện, bảo lấy vali cho người ta kìa mày. Anh trai đứng giữa, gương mặt rất hãnh diện ra chiều mình là nhân vật quan trọng nhất, như thể chính anh là người cần được mọi người tìm ra chứ không phải chiếc vali vậy.
Anh dắt nó đi về phía chiếc xe. Vừa đi anh vừa nói, vẫn chất giọng Phan Rí Chợ Lầu rất quen tai:
– Anh nhớ từ lúc bỏ vali vô gầm xe cho em rồi, mà sao khi xuống anh để ý không thấy em lấy vali mà đi luôn, anh nghĩ chắc em đi vệ sinh. Chờ không thấy em tới, anh đoán chắc đi vô bãi đỗ kiếm, nên anh vô tìm, đúng luôn.
Con nhỏ mừng quýnh vì tìm được cái vali, tìm được anh như gà đi lạc tìm thấy mẹ, cứ đi theo anh dạ dạ rơm rơm. Anh lại nói, giọng hóm hỉnh:
– Vali mà quên, lỡ đi với chồng thì sao em?
– Đi với chồng thì sao anh?
– Chồng nó ngủ, em bỏ quên chồng luôn hả?
Hời ơi, chỉ biết cười trừ, xấu hổ quá mà!
Cảm ơn anh lơ, con nhỏ kéo chiếc vali rời xe. Một bác từ đâu đến chỉ nó đi hướng kia ra cổng chính cho gần. Đáp với bác rằng con đi hướng này vì có bác xe ôm đang chờ bên kia. Quay trở ra cổng, nó khiêng chiếc vali qua thanh chắn của chiếc cổng nhỏ. Kéo vali đi ngang buồng gác, anh gác cổng ban nãy chỉ đường lại bảo:
– Vali nặng sao không đi cổng lớn anh mở thanh chắn lên cho, đỡ phải nhấc.
Dạ dạ, cười cười, cảm ơn anh, rồi đi, không chỉ hay quên, nó còn tự thấy mình trò chuỵên nhạt nhẽo.
Bác xe ôm thấy nó quay trở lại, hoan hỉ vì đã chờ đúng vị khách biết giữ lời hứa. Trên đường bác trò chuỵên không ngừng:
– Con có yêu thương ai phải tìm hiểu cho kỹ con à, chờ đến khi hai gia đình gặp nhau. Chứ bác thấy con trai thời nay nó khác lắm, không có giống thời bác hồi xưa. Bác hồi xưa gặp thím mày mà còn mắc cỡ lắm kìa…
Lại dạ dạ, cười cười.
– Bác hồi xưa đi học kỹ sư không quân ở Colorado, sửa phản lực F5 cho Hoa Kỳ á con. Mà hồi giải phóng bác không có đi Mỹ, mà vô lại Sài Gòn tìm vợ con. Qua Mỹ đâu có biết ở đâu, mà còn vợ với con nhỏ, phải tìm chớ. Mà giờ bác thấy về già mình không qua Mỹ là đúng, qua đó không có người bảo lãnh thì vô viện dưỡng lão, buồn lắm con…
Sài Gòn gần sáng, mưa lất phất dưới mấy ngọn đèn đường, không đủ làm ướt áo, không đủ làm gián đoạn câu chuỵên.
Con nhỏ hay quên, đoảng một chút, mà nhờ vậy đêm nay, nó lại cầm lấy biết bao nhiêu sự giúp đỡ, thấy xung quanh mình bao nhiêu là hồn hậu dễ thương.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: