[Thơ] Ngoại Bất Hoá Thị Tự Thiêu

Người sinh vốn dĩ thiên thần

Giữ sao cho trọn trong ngần trái tim

Đời là một cõi lim dim

Nhân gian một cõi mãi tìm chút tôi

Sợ rằng quên mất tôi ơi

Sợ rằng quên mất tim tôi thuở nào

Lớn lên khờ dại làm sao

Vòng xoay cuốn mãi còn đâu thiên thần

Cố sao giữ mắt trong ngần

Cố sao giữ trái tim thân với mình

Càng giữ càng lại lặng thinh

Càng giữ càng lại thất kinh bể đời

Thiên thần một thuở những ai

Trưởng thành bỗng chốc hình hài đổi thay

Đa đoan cõi ấy đoạ đày

Dại là không chịu đổi thay hoà mình

Đời đa đoan trái tim khinh

Thiên thần rũ cánh thiêu mình giữ tim.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: