Tặng em – cô gái tháng Mười Một

Dành tặng những cô gái đang đi tìm hạnh phúc,

Và tặng riêng em, cô gái tháng Mười Một của tôi,

Người ta nói những ai sinh tháng Mười Một thì chắc chắn cha mẹ họ đã có một kỳ Valentine hạnh phúc. Em tin, chắc chắn rồi. Dù cô gái tháng Mười Một của tôi sinh trưởng trong một gia đình không hạnh phúc, em vẫn có quyền tin, cha mẹ em đã từng có những phút giây yêu thương nồng nàn nhất, và em là kết quả của tình yêu đó. Người ta hỏi em: “Em không sợ sao? Em không nhìn thấy ở mẹ em một người phụ nữ biết kêu gọi sự giúp đỡ; không nhìn thấy ở cha em một người đàn ông biết nỗ lực cho đi; không nhìn thấy một hôn nhân viên mãn. Mà em vẫn dám tin, dám yêu, em còn nghĩ mình sẽ làm tốt hơn thế?” Em cười, nhẹ hơn gió thoảng. Phải, em luôn tin mình sẽ làm tốt hơn thế, cũng chẳng hiểu ai cho em sức mạnh và niềm tin ấy. Em cũng từng trách cứ người lớn, nước mắt tràn mi và gọi điện thoại cho cha lúc nửa đêm, trong tiếng nấc: “Nếu ba như ba người ta, thì chị em con đâu có khổ như thế này?” Niềm tin của em khi đó, xây dựng trên sự trách cứ, hiếu thắng của tuổi trẻ, phải, em sẽ phải làm tốt hơn những người lớn ấy. Nhưng giờ em tôi lớn, em đã bước chân vào thế giới của những kẻ lạc lối cuộc đời mà những kẻ còn non dại chưa vướng bụi trần sẽ ngây ngô gọi bằng hai tiếng “người lớn”. Em yêu thương, em đau, em khóc, em cười, và em thôi trách hờn. Những người lớn sống giữa bể đời đầy rẫy truân chuyên, họ cũng có khát vọng hạnh phúc viên mãn chứ, nhưng mấy ai đạt được dễ dàng? Em vẫn tin mình làm được, nhưng giờ, bằng sự khoan dung thấu hiểu cho những đau khổ của người lớn, phải không em?

Tôi gọi em, em ngoảnh lại, tôi muốn soi mình nơi mặt hồ thu phẳng lặng trong đôi mắt trong. Mắt em đẹp thế! Em lại cười, có cô gái tháng Mười Một nào mà mắt không đẹp, hở anh? Mặt hồ thu gợn sóng, lòng tôi chao. Anh biết gì không? Ngày xưa, mẹ đọc trộm thư em viết cho anh trai kết nghĩa, ở cái tuổi ẩm ương ấy, mẹ sợ em yêu đương không lo học hành. Nhưng đọc rồi, thì mẹ yên tâm, thứ tình cảm sáng trong như gương, những chia sẻ về bạn bè, về trường lớp, một thuở mộng mơ, ai chẳng từng đi qua. Mẹ yên tâm, nhưng mẹ khóc, khóc vì những dòng đầy tự ti em viết: “Anh đừng khen em, em đâu so sánh được với ai, mẹ em bảo em gầy gò, da thì xạm, xấu xí nên đừng hay soi gương…” Em bước vào phòng, thấy nước mắt mẹ đang rơi, mẹ ôm em: “Mẹ xin lỗi, mẹ chỉ nói những lời đó vì không muốn con điệu đà ăn diện rồi sao nhãng học hành, mẹ không nghĩ nó làm con tự ti đến vậy. Con của mẹ cũng xinh xắn không thua kém các bạn cùng trang lứa, con hãy tự tin lên.” Em ngẩn người, thì ra em cũng không đến nỗi? Nhưng em là ai, em thế nào? Sao lúc ai đó bảo em tồi tệ, em tin chắc rằng mình tồi tệ, ai đó bảo em tuyệt vời, em lại cũng mới ngơ ngác nhận ra?

Tôi đưa em tờ báo Thiếu Niên Tiền Phong, em đọc này, một bài báo về sức mạnh của niềm tin. Trong đó có đoạn: Mỗi ngày hãy tự nhìn vào gương và nói thành tiếng với chính mình, rằng “Tôi xinh đẹp, tôi đáng yêu, tôi sẽ hạnh phúc.” Có lẽ ban đầu cảm thấy hơi kỳ cục, chỉ một thời gian ngắn sau, bạn sẽ thấy kết quả bất ngờ. Cô gái tháng Mười Một của tôi mắt long lanh, nhìn vào gương, em bảo: “Tôi không quá xinh đẹp, nhưng tôi là một cô gái dễ thương và có duyên, mọi người sẽ yêu mến tôi.” Tôi không biết em tự nói với mình câu ấy bao nhiêu lần, hay tất cả những lần ngắm mình trong gương em đều nói thế. Tôi chỉ biết tôi yêu mến em, em không xinh đẹp, sự dễ thương nhuần nhị nơi em, tháng ngày, siết chặt trái tim tôi.

Em biết khoan dung với người lớn, biết tự khuyên nhủ mình. Em lớn, mắt hồ thu gợn sóng, em yêu, em ngây dại trong vòng xoáy của cuộc đời, mà em thường bỏ quên tôi.

Tháng Mười Một ở nơi nào đó trên hành tinh này, gió rét mướt đang thổi từng cơn và tuyết ngập trắng những cung đường; cũng ở nơi nào đó trên hành tinh này, nắng vẫn như rang và gió khô khốc thổi từng cơn rát bỏng. Em tôi cũng thế, lúc cuồng nhiệt vội vàng, lúc lạnh lùng băng chẳng chịu tan. Tôi buông em khi em vội vàng, say sưa, em tung bay, tháng Mười Một nồng say, em cười. Rồi em khóc, những giọt nước mắt nóng bỏng đẫm vai áo tôi. Tôi ôm em vào lòng, hòng mang yêu thương ấm áp nơi trái tim mình, làm tan chảy trái tim cô gái tháng Mười Một đóng băng. Tôi sợ tim băng rơi, và những mảnh tim tan vỡ, tôi sợ, tôi ôm. Dẫu lạnh buốt làm trái tim tôi tê cóng, tôi ôm. Tháng Mười Một em ơi, dù là nóng bỏng hay băng giá, chỉ cần em đừng thế, đừng đẩy tôi ra, hãy để tôi ôm em, chậm thôi, và đừng khóc, em có nghe nhịp đập trái tim tôi?

Tôi ngốc quá phải không? Và em lại càng ngốc hơn? Tôi yêu em, em yêu ai, em có yêu tôi? Em có còn trách móc những sai lầm của người lớn, em có còn hay soi gương nói lời thương mình, và có còn thấy tôi trong mắt trong?

Tình yêu là gì? Là sóng cuộn ngoài khơi như nỗi nhớ quay quắt lúc canh thâu, là gió thoảng ơ hờ trong chiều hoàng hôn nắng tắt, hay trái mọng đầu cành mà hoa bướm vụng dại nảy sinh? Em sợ sóng cuộn làm lòng mình tan nát, sợ gió thoảng làm rét trái tim mơ, sợ trái mọng làm nàng Bạch Tuyết ngây thơ ngủ…

Sợ gì em ơi? Sợ gì em? Xuân Diệu bảo “mau với chứ, vội vàng lên với chứ, gấp đi em, anh rất sợ ngày mai”. Phải đó em, đừng sợ yêu thương, đừng sợ đau khổ. Hạnh phúc là gì em hỡi, là bình dị ngọt ngào sau những khổ đau. Không có truân chuyên, đời em nhạt, không có khổ đau, em nào biết hạnh phúc? Nào, em, để tôi soi mình trong hồ thu hoang dại, để tôi xua áng mây sợ hãi vương trên mắt ấy. Nào, đưa tay, tôi nắm, đôi tay cô gái tháng 11 gầy gầy, đôi tay đang lạnh và run. Nào, cùng bước nhé, chậm thôi, em sẽ nghe hơi thở của tôi, nghe nhịp tim tôi đang đập gấp gáp, và nghe lời tình cả vũ trụ đang ca. Chậm mà gấp em ơi, tôi sợ ngày tàn, sợ nắng tắt, hương phai và đời mình ngắn ngủi. Chậm mà gấp em ơi, tôi muốn cùng em gom thật nhiều hạt kỷ niệm, gieo vào tình, cho đến ngày tóc ngả màu sương. Đời ngắn lắm mà tình tôi thì đầy, hạt kỷ niệm, chậm một giây, tôi đánh mất hạt tình một giây.

Tháng Mười Một, em ngốc quá, tôi yêu. Em cứ bước, và bình yên em nhé. Cuộc đời yêu em, cuộc đời thương em, nhớ lấy. Em sinh ra là để yêu thương, được yêu thương. Em yêu lá, yêu hoa, yêu mây, yêu gió, yêu thơ, và em yêu, một chút nhé, cả tôi. Hoa lá yêu em, mây gió yêu em, vũ trụ yêu em, nỗi buồn làm bạn cùng em, hạnh phúc đi bên em, ngắm em cười sau giọt nước mắt rơi, Và tôi ở đó, yêu em, một chút thôi, kẻ dại khờ, giữa đời, bên em.

Tháng Mười Một, tôi yêu.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: