[Thơ] Thương Anh

Thương anh cái dáng hiền hiền

Thương anh bởi nụ cười riêng em nhìn

Thương anh hay đứng lặng thinh

Thương anh những lúc chờ tin em hoài

Thương anh cái tính trầm trầm

Thương anh cái tính lặng thầm lắng lo

Thương anh cái tính ngẩn ngơ

Thương anh không biết làm thơ ngôn tình

Thương anh, anh chẳng thương mình

Thương anh, em sợ có mình em thương

Thương anh, lòng cứ ẩm ương

Nói thương cũng dở, không thương không đành

Thương anh, có lẽ thương anh

Thương anh, nhưng sợ lòng anh hững hờ

Thương anh, em cứ ngẩn ngơ

Thương anh, em đợi bao giờ anh thương?

Bài thơ này được sáng tác trên tàu điện từ Masjid Jamek về Wangsa Maju ngày 30/9/2018, fb Tuan Pham chia sẻ sáng tác Thương Em của anh ấy trong hội Người Đọc Sách, ngẫu hứng đối đáp. 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: