Em gái [10]

Một ngày, Kiên đến tìm tôi. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, gia đình nó xin được cho nó một suất đi nghĩa vụ cơ động. Nếu học hành và phấn đấu tốt, sau này có thể trở về xin vào hàng ngũ lực lượng cơ động của tỉnh, rồi thi công chức chuyên nghiệp để trở thành công an. Tương lai của nó chừng như đã được hoạch định rõ ràng nhất trong mấy thằng chúng tôi. Kiên xoay xoay chùm chìa khóa trên ngón tay trỏ, dựa lưng vào bức tường chốc nhiều mảng và lỗ chỗ đầy những dấu đinh. Mắt nhìn bâng quơ ra khoảng sân trống mọc lưa thưa từng bụi cỏ nhỏ xíu tưởng chừng đã lụi tàn sau khi bị giày xéo bởi những bước chân qua lại mỗi ngày, bằng cách nào đó vẫn vươn ngọn đón sương sớm và ánh mặt trời mỗi sớm mai. Kiên mở lời, có vẻ nghiêm trọng.

– Tao có chuyện muốn nói với mày. Nếu mày cảm thấy không được, tao sẽ từ bỏ.

– Chuyện gì?

Im lặng, rồi nó lên tiếng.

– Tao với Khánh đang yêu nhau.

Tôi hơi bất ngờ, nghe có gì thảng thốt nhói qua tim. Kiên vừa nhắc đến người yêu đầu tiên của tôi, là người đã khiến tôi khóc như mưa trong căn bếp nhà ngoại Thùy Lâm, những bức thư của người đó vẫn còn ở chỗ Thùy Lâm, nội dung thư tôi vẫn chưa kịp quên hết. Nhưng cảm giác nhói qua đó diễn ra rất nhanh, tôi chưa kịp thấy đau đã bình tâm trở lại.

– Vậy à?… Thì sao?

– Vì mày là bạn của tao. Mà mày cũng biết rồi đó, tao không thể vì gái mà ảnh hưởng tình cảm anh em được. Thằng Xíu biết chuyện này phản đối dữ lắm. Nó nói chơi chung một nhóm với nhau, không thể nay nhìn thấy cô gái đó đi với thằng này, ít lâu sau lại cũng cô gái đó đi với thằng khác. Anh em sẽ khó nhìn mặt và sứt mẻ tình cảm.

Kiên im lặng, chắc nó chờ tôi nói gì đó. Nhưng tôi không nói gì. Nó đành tự tiếp lời.

– Tao với Khánh yêu nhau, tao muốn biết cảm nhận của mày, nếu mày thấy không ổn, khó xử, thì tao đành từ bỏ.

Tôi đứng dậy rót một ly nước, uống cạn, bất giác xoay xoay chiếc cốc trong tay. Tôi thấy buồn cười là sao thằng Kiên có thể nói từ bỏ là từ bỏ dễ dàng như vậy. Nhưng đó là việc của Kiên, tình yêu mà nó đang đề cập cũng là chuyện của nó và Khánh, tôi thấy mình không còn mối liên hệ gì nữa. Đặt chiếc cốc trở lại vào khay, tôi mỉm cười.

– Tao không sao. Có gì đâu. Chuyện qua lâu rồi, mày đừng bận tâm.

Mặt thằng Kiên giãn ra như trút được một gánh nặng, mắt nó vẫn chăm chú quan sát thái độ của tôi. Ngón tay trỏ lại xoay tròn chùm chìa khóa, nó bước qua bước lại trong phòng, nhìn xung quanh, rồi lại nhìn ra cửa sổ. Nó chợt đứng sững lại giữa phòng, nhìn thẳng vào mắt tôi.

– Vậy nhờ mày giải thích với tụi bạn trong nhóm giùm tao.

– Ừm, yên tâm đi.

Nếu Kiên thật sự yêu Khánh, tôi cũng mong tình yêu của hai đứa có thể lâu dài và bền vững. Bất kể người con gái nào cũng xứng đáng có một tình yêu trọn vẹn.

Thằng Kiên tổ chức một buổi họp nhóm nhân dịp nghỉ lễ về quê để tôi xác nhận với cả đám rằng tôi không có vấn đề gì trong chuyện nó với Khánh. Bữa họp nhóm chỉ có mấy thằng con trai, mà con trai với nhau thì đơn giản vô cùng. Thằng Xíu sau khi nghe được một lời quả quyết từ tôi, thoáng một giây nét mặt nó có chút miễn cưỡng, sau đó nhanh chóng mang vẻ bình thản trở lại, nó cất giọng rất ra dáng một nhóm trưởng.

– Thôi được rồi, từ giờ tao sẽ không can thiệp vào chuyện yêu đương trong nhóm nữa, tụi mày muốn làm sao thì làm. Miễn đừng để tình cảm bạn bè của cả nhóm bị sứt mẻ!

Thằng Quốc, thằng Ngà và thằng Thế ngồi im không ý kiến. Tụi nó từ lâu đã quen đồng tình với ý kiến của thằng Xíu nếu như điều đó không quá bất hợp lý và không ảnh hưởng đến chuyện chơi bời của nhóm bạn sáu thằng chúng tôi. Mà thằng Xíu với tư cách là nhóm trưởng thì chưa bao giờ bất hợp lý cả.

Thùy Lâm thì khác, rõ ràng con gái là một sinh vật rất nhạy cảm và thấu hiểu, dẫu đôi khi điều đó làm họ trở nên yếu đuối và dễ tổn thương. Nghe chuyện nó giãy nảy lên, mở to mắt, cặp lông mày hình bán nguyệt nhướng hết cỡ.

– Trời đất, có phải lúc trước do Kiên tác động vào nên Khánh mới từ bỏ không?

– Không đâu Heo, anh với Khánh hết yêu nhau cũng lâu rồi, liên quan gì đâu.

– Sao em thấy chuyện này khó chấp nhận quá! Anh có sao không?

– Anh thấy bình thường mà, anh thấy ổn là ổn, chẳng sao hết!

Thùy Lâm im lặng không tranh cãi nữa, không chỉ nhạy cảm, nó còn bướng bỉnh, lối bướng bỉnh không thèm tranh cãi, khiến người khác không biết đường nào mà lần. Tôi cũng không muốn thuyết phục nhiều hơn, tôi biết chắc Thùy Lâm tuy không bằng lòng cũng sẽ không can dự đến chuyện tình cảm của Kiên.

Thuyết phục xong Thùy Lâm và đám bạn thân rằng tôi ổn và mọi người nên cảm thấy bình thường trước mối quan hệ của Kiên và Khánh, những cảm giác trong tôi từ đôi chút hỗn độn giằng xé trở nên bình thản đến lạ kỳ.

Trong mấy thằng bạn của tôi, thằng Ngà là đứa hiền lành tử tế nhất. Ngà không ngây thơ và nhiều cảm xúc như Quốc, nó cũng không lắm chiêu trò hay sát gái như thằng Xíu và thằng Kiên. Nó chân thành và kiệm lời. Tốt nghiệp trung cấp y dược, Ngà không xin được một công việc nào phù hợp với ngành học của nó. Bố mẹ Ngà đều là nông dân và không có một mối quan hệ nào có thể hỗ trợ nó trong việc này. Tuy nhiên gia đình Ngà không phải gia đình làm nông nhỏ như bố mẹ tôi mà thực sự là một phú nông. Họ có hơn chục ngàn trụ thanh long trên một trang trại rộng hàng ngàn hecta phải thuê rất nhiều nhân công. Trang trại có xây cả những ngôi nhà để nhân công làm việc và ăn ngủ luôn tại đó. Bố mẹ Ngà luôn cần người để phụ giúp coi sóc công việc trên trang trại quanh năm bận rộn này. Thế là sau những nỗ lực kiếm việc làm thất bại, Ngà cất tấm bằng trung cấp ngành dược của nó, về phụ giúp bố mẹ chăm lo trang trại thanh long.

Về phần mình, sau hai năm học nghề tại xưởng mộc, tôi và thằng Thế rủ nhau xin vào một công ty khắc gỗ ở Vũng Tàu. Không đủ vốn liếng để mở cơ sở mộc riêng, tôi phải xin việc làm tại công ty. Thời gian đầu, chúng tôi ăn ở cùng nhau trong một phòng trọ tồi tàn giữa dãy phòng trọ giành cho công nhân tại các khu công nghiệp. Thu nhập ở xưởng khắc gỗ thật sự chỉ đủ trang trải cho cuộc sống tạm bợ ngày ba bữa ăn cơm bụi và chi tiêu tiền phòng, tiền điện, nước. Mặc dù thú vui duy nhất của tôi trong những ngày rảnh rỗi là đọc sách và chơi game, tôi cũng hạn chế tối đa số tiền chi tiêu cho sách và tiệm net. Nhưng cũng chẳng tiết kiệm được là bao.

Không lâu sau đó, anh thằng Thế giới thiệu tôi và nó xin việc làm công nhân cho một công ty sản xuất vải của Đài Loan. Vậy là để có một thu nhập ổn định đảm bảo trang trải mọi chi phí sinh hoạt hàng ngày và gửi về phụ giúp bố mẹ, tôi chọn con đường hoàn toàn khác với dự định ban đầu về một xưởng mộc của riêng mình. Nghĩ cũng buồn nhưng tôi thật sự không biết làm gì khác hơn. Những nhu cầu hàng ngày và các khoản nợ của gia đình cuốn tôi theo những lựa chọn phù hợp nhất để đáp ứng sự bức thiết của nó. Tôi không có cơ hội để tìm một lối đi khác hơn.

Thằng Thế là một đứa bảnh trai, thậm chí có phần điệu đà trau chuốt. Nó thường thu hút các cô gái bằng vẻ ngoài bảnh như các nam ca sĩ thần tượng Hàn quốc. Từ khi dừng việc học đi làm xa ở Vũng Tàu, hoàn toàn chủ động trong cuộc sống của mình, Thế bắt đầu yêu đương và lập thành tích. Cũng như Kiên, các mối tình của nó mười đầu ngón tay không đếm hết. Tối nào không đến ca đi làm, ăn cơm tắm rửa xong nó lại đứng trước gương chải chuốt, vuốt keo, sau đó áo sống chỉnh tề phóng con xe tay ga đi hẹn hò. Vài ba tháng nó lại có ngay cho mình một chiến tích mới.

Tôi cảm thấy mình không cần quá chưng diện đẹp mã như nó, nhưng cũng không thể hoàn toàn kém cạnh. Mỗi lần mấy thằng con trai ngồi lại với nhau, các chủ đề về con gái, tình trường bắt đầu được lôi ra. Tôi không thể trả lời đám bạn mình là tôi chưa biết gì sất về con gái ngoài một cái nắm tay.

Tôi bắt đầu tiếp cận nhiều cô gái, ranh mãnh và kế sách hơn nhiều so với hồi cấp ba sau khi chia tay mối tình đầu. Nhưng khác với Kiên và Thế thích tiếp cận các em gái ngây thơ mới lớn, đối tượng của tôi cũng là những cô gái sống độc lập và không bị một chuẩn mực lề lối của truyền thống gia đình gò bó, đa phần trong số họ là những cô gái đã trải đời, qua một vài mối tình, không non nớt, không mong manh, tôi không muốn gây tổn thương sâu sắc cho một ai cả. Chúng tôi cần nhau, cần chia sẻ, cần cảm thông, đến với nhau, thậm chí ngủ với nhau, nhưng sau một thời gian, không rõ từ lúc nào tôi và các mối tình của mình thường nhạt dần và chia tay nhau trong lặng lẽ.

Tất cả những cô gái con nhà gia giáo hay có chút lề lối, khép kín đều gợi tôi nghĩ đến Thùy Lâm, và tôi tự dưng có chút ngại ngần khi tiếp cận họ. Nhắc đến Thùy Lâm, tôi đương nhiên không thể cho Lâm biết anh Heo của nó thực sự cũng như bao thằng con trai khác. Chiến tích có vẻ đáng tự hào của tụi con trai là một điều không đáng tự hào chút nào để khoe với bọn con gái. Nó thường trề môi mỗi khi nghe loáng thoáng chuyện thằng Kiên hay thằng Thế chinh phục được một cô bé mới nào đó. Tôi trong Thùy Lâm không tầm thường như vậy, và tôi không cho phép mình để Thùy Lâm biết những cuộc tình chóng vánh theo nhu cầu tầm thường ấy. Tôi không đủ dũng cảm phơi bày góc khuất của mình trước Thùy Lâm. Chắc chắn sẽ có lúc nó biết tất cả, tôi cũng không nghĩ mình quá xấu xa, chẳng qua cũng như đa số những đứa con trai khác, thậm chí tôi còn biết điểm dừng để không gây tổn thương cho người khác. Thùy Lâm sẽ biết, nhưng chắc là sẽ rất lâu về sau này.

Trong một lần tiếp tục tìm kiếm cho mình một người tình để khỏa lấp những chuỗi ngày lặp đi lặp lại buồn chán trong vòng tuần hoàn chạy qua chạy lại giữa dãy nhà trọ cũ kỹ và cái xưởng phân cuộn lúc nào cũng bốc mùi khó chịu trong công ty vải, tôi gặp Ngọc. Ban đầu Ngọc chỉ là một con mồi, như bao con mồi khác, nhưng rồi không biết từ khi nào và vì lẽ gì, thợ săn là tôi đã trở thành con mồi cho chính con mồi của mình. Không nồng nhiệt và bay bổng như những mối tình tôi đã trải qua. Không tinh khôi cùng những khao khát thuần khiết vụng dại như những ngày đầu mới lớn với Thùy Lâm và mối tình đầu với Khánh. Tôi chỉ đơn thuần cảm thấy bình yên khi ở cạnh Ngọc, tôi biết mình cần người con gái này, cần những bữa cơm được nấu bởi bàn tay chu đáo và những lúc tôi yếu lòng có một ánh mắt dịu dàng động viên. Ngọc hiền lành ít nói, y hệt mối tình đầu của tôi. Ừ, có lẽ những cô gái đến với tôi và bằng lòng ở lại bên cạnh tôi đều là những cô gái hiền lành, ít nói, có chút cam chịu, có chút yếu đuối cần một người để dựa dẫm. Những cô gái không hẳn đã khác, nhưng thật sự khác hẳn Thùy Lâm.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: