Em gái [8]

Sau đợt về quê nghỉ Tết, trở vào Sài Gòn, cũng là lúc sinh viên, nhân viên văn phòng đổ xô đi kiếm nhà trọ. Trước Tết công nhân ở quê xa đi làm trong các khu công nghiệp đã trả nhà trọ về quê, đa phần họ ở hẳn ở quê không vào nữa hoặc chưa vào ngay sau Tết. Nguồn nhà trọ vì vậy trở nên dồi dào và dễ tìm, giá cả cũng tốt hơn. Thùy Lâm muốn tìm chỗ trọ mới gần trung tâm để tiện đi lại học hành và kiếm việc làm.

Khoảng mười giờ sáng, tôi đang đánh lại cho bóng bốn chân của một chiếc ghế gỗ thì nhận được điện thoại của Lâm. Con bé đang ở quận 1, giọng nói như chìm trong nước mắt. Tôi vội vã lên xe phóng đến địa chỉ được nhắc đến. Căn nhà màu xanh nhợt nhạt có ba tầng nằm lãnh đạm giữa san sát các ngôi nhà và cao ốc chen chúc nhau trên con đường lớn giữa trung tâm thành phố. Thùy Lâm đứng trong khoảng sân nhỏ xíu sau cánh cổng sắt lớn màu đen, xung quanh chân nó chất đầy xô thùng, chậu, va li quần áo và các thùng sách, đồ đạc xếp lấn cả ra vỉa hè. Những giọt nước mắt vẫn còn đọng lại trên mi, chưa kịp khô trên má. Tôi đi cùng Thùy Lâm vào nhà. Trong nhà là ba bốn người phụ nữ, người thì tóc nhuộm vàng, người nhuộm đỏ nâu. Họ ăn bận mát mẻ, mắt môi xăm xanh đỏ trông rất dữ tợn. Trong căn phòng mà Thùy Lâm rỉ tai tôi là nó sắp thuê, một gã trai vẫn nằm ườn ra trên chiếc nệm cũ mốc, quần áo và đồ đạc vứt vươn vãi trong những góc nhà tối lù hù. Gã trai trông ốm nhách, da trắng nhợt nhạt, dáng bộ biếng nhác và hai mắt lờ đờ như tên nghiện.

Thấy hai đứa tôi, một trong những người phụ nữ cất tiếng, cặp môi dày đỏ chót múa qua  múa lại trên gương mặt trắng bệch tưởng chừng có hàng ký phấn được trát lên:

– Nãy chị có nói với em gái rồi đó, chờ xíu anh này dọn ra thì em dọn vô, đồ đạc em cứ để đỡ ở ngoài đó đi.

Nếu chỉ đơn giản như vậy thì chắc chưa đến nỗi để Thùy Lâm phải hoảng lên. Khi đến đặt cọc, đón con bé là một chị trông hiền lành, chị ta nói rằng ngày hôm nay có thể dọn vào phòng. Căn nhà gồm năm sáu phòng đều đã cho thuê, mỗi phòng đều có nhà vệ sinh riêng. Cổng nhà đi chung, mở cửa lúc năm giờ sáng và đóng cửa mười một giờ tối mỗi ngày. Giá phòng cũng được xem là rẻ so với mức giá ở ngay trung tâm thành phố. Thế là theo yêu cầu, con bé đóng hai tháng tiền nhà để làm tiền cọc. Đúng ngày đúng tháng, nó trả phòng cũ, thuê xe chở hết đồ đạc sang. Thì hỡi ôi chả thấy chị kia đâu cả, mà đón nó là những người có vẻ ngoài chất chơi dữ tợn như thế này. Họ cũng không  ngại cho biết nghề nghiệp và nề nếp sinh hoạt:

– Hàng ngày tụi chị đều đi làm ở bar đến khoảng ba giờ sáng mới về, nên năm giờ sáng tụi chị còn ngủ, không có ai mở cửa được cho em. Nhà này mở cửa chín giờ nha cưng.

– Nhưng em phải đi học, đi làm từ sáu giờ mà chị?

Không ai đáp lời. Một bà chị khác rỉ tai con bé.

– À mà phòng này mới có người thắt cổ chết đó em, em ở thì coi cúng kiếng cho cẩn thận.

Gã trai vẫn nằm ườn và không có vẻ gì là muốn thu dọn đồ đạc cuốn ra khỏi phòng. Con bé lớ ngớ với mớ đồ đạc của nó, không biết xếp vào đâu. Quan trọng hơn cả là nó vô cùng hoang mang vì giờ giấc không phù hợp và về lai lịch của những người cùng nhà. Tiền đặt cọc đã đóng đến hai tháng, hai triệu là một khoản tiền không hề nhỏ với đứa sinh viên mà từ cái ăn đến cái mặc đều phải chắt bóp, tiền gia đình gửi cho và tiền làm thêm đều phải ki cóp từng đồng. Nó quay trở ra trước sân đứng chờ mà không kiềm được nước mắt rồi không biết làm sao nữa, đành gọi cho tôi.

Tôi không phải đứa anh hùng hay hổ báo gì. Nói năng không hầm hố để uy hiếp được ai. Nhưng lúc này đây Thùy Lâm cần tôi. Và cũng chỉ có mỗi mình tôi giúp được nó. Tôi hỏi lại một trong những “bà chị” về giờ giấc sinh hoạt, vẫn một điều lặp lại như đã nói với Thùy Lâm lúc nó mới chở đồ sang. Thế này thì em tôi bị bọn khốn lừa rồi, và tiền cọc không khéo sẽ mất hết. Tôi hỏi người phụ nữ trông có vẻ tỏ ra là hiểu chuyện nhất, nãy giờ cứ nhìn chằm chặp tôi và Thùy Lâm, rằng liệu có thể cho chúng tôi xin lại tiền cọc không, vì em tôi không thể ở đây với giờ giấc sinh hoạt như họ yêu cầu, chúng tôi còn là sinh viên thực sự cũng khó khăn vô cùng. Tôi lấy thái độ đáng được cảm thông nhất, còn con bé bên cạnh tôi thì cứ sụt sùi, sụt sùi. Chị ta nhướng đôi lông mày xăm xanh lè, chép cái môi dày phủ lớp son màu nâu sẫm:

– Ừa thôi bọn chị có thể trả lại cho cưng một tháng tiền cọc!

Mấy người còn lại trong nhà vờ như không chú ý, kẻ thì dán mắt vào máy vi tính, người thì ngồi vắt giò lên ghế sofa dũa móng tay. Gã trai vẫn nằm ườn trong phòng, thỉnh thoảng lăn qua lăn lại, uể oải liếc mắt theo dõi diễn tiến câu chuyện.

Biết chỉ có thể lấy lại được nhiêu đó, cũng đỡ hơn là mất hết, Thùy Lâm không mong đợi gì hơn nữa. Chúng tôi nhận lại tiền rồi líu ríu gọi lại chiếc xe ba gác ban sáng đã chở Lâm sang đây. Người đàn ông đánh xe tới nơi, trạc ngoài năm mươi, ông ta bận chiếc áo công nhân cũ mốc, đầu đội chiếc nón cũng mốc meo cũ kĩ, nghe sơ qua là hiểu rõ mọi chuyện bằng sự trải đời của mình. Không nói không rằng, ông chép miệng rồi cùng tôi và Lâm xếp hết đồ đạc lên xe, quay trở về nhà trọ cũ của con bé. Dọc đường người lái xe hỏi han rồi bảo con bé rằng đó có thể là một ổ chuyên lừa gạt sinh viên kiểu như vậy để lấy tiền, ngay từ đầu có thể gã trai ốm nhách nhợt nhạt đã ở cái phòng đó và không hề có ý dọn ra. Bác lại cất giọng sang sảng, bảo xui cho con bé là từ sau khi đặt tiền cọc chưa hề quay lại lần hai để bọn khốn diễn nốt kịch bản của chúng. Nếu biết sớm thì không phải chở hết đồ đạc đi như thế này, vừa tốn công thu dọn cả ngày trời, tốn tiền thuê xe, lại có khả năng bây giờ quay về nhà cũ chẳng còn phòng mà ở nữa. Thùy Lâm chẳng nói được gì, ngồi trên chiếc xe ba gác lọc cọc, nghe những lời của người lái xe, nó khóc rấm rứt không thành tiếng, nước mắt cứ đầm đìa mãi không thôi.

Chúng tôi quay trở về nơi cũ trước đây Thùy Lâm đã thuê, một căn nhà ở phía Tây thành phố, giáp ranh giữa trung tâm và ngoại thành. Tôi có thiện cảm ngay với nơi này, khu dân cư có vẻ tĩnh lặng và nhịp sống thì có phần chậm rãi hơn trung tâm. Phía trước nhà là quán bán mì Quảng. Người chủ nhà dân gốc Quảng Nam, thuê căn nhà này để buôn bán, rồi cho thuê lại các gian nhỏ trong nhà. Loại nhà được xây đúng kiểu nhà cho thuê đầy rẫy trong Sài Gòn này, phòng nào cũng vỏn vẹn chừng mười, mười lăm mét vuông, nhưng có nhà vệ sinh riêng.

Căn nhà gồm hai gian, gồm hai ngôi nhà xây sát vào nhau, nhưng không có lối đi thông qua. Phía trước cả hai gian đều làm không gian kê bàn ghế cho thực khách ăn mì. Ngay trước nhà, bên phải của cánh cửa gian thứ nhất là xe mì quảng to, có treo biển hiệu. Qua lớp cửa kính xe có thể nhìn thấy mì, trứng, thịt chất đầy ngồn ngộn. Bên trái cánh cửa gian thứ hai là xe nước mía. Khách đến ăn mì thỉnh thoảng sẽ kêu thêm nước mía. Bên trong không nhiều đèn, dù là ban ngày nhưng hơi tối và họ cũng không bật điện, không có máy lạnh, chỉ có những chiếc bàn inox, ghế nhựa, ống cắm đũa, những lọ đựng mắm, rổ chanh, ớt. Khách ở đây chủ yếu là công nhân, sinh viên, người buôn bán nhỏ, những người ở gần chung quanh đó, và nhân viên văn phòng cho các công ty gần đây.

Một lối đi nhỏ thông ra phía sau từ nhà ăn giữa gian thứ hai, tối om như hũ nút. Mùi ẩm mốc, mùi bột giặt, nước xả vải trộn lẫn vào nhau tạo nên một thứ mùi hăng hắc bốc lên khó chịu. Tôi rùng mình khi đi qua những căn phòng tối thui, lổm nhổm bóng người nằm ngồi trong đó, hình dung có bàn tay nào đó thò ra, lôi tuột tôi hay con bé đi cạnh vào cái phòng tối đen như mực.

Căn phòng của Thùy Lâm vừa dọn đi ngay lập tức đã có người khác dọn vào vì nó ở tầng trệt và có cửa sổ. Tuy cửa sổ không trổ ra ngoài vì bên hông là tường nhà hàng xóm san sát, nhưng trổ vào một khoảng không ngay giữa nhà, nơi mọi người ở thuê trong đây cất xe máy. Vì vậy cũng có cảm giác thoáng đãng hơn các phòng khác. Không hứng được ánh nắng nhưng cũng thoáng hơn. Ba thanh niên thuê phòng ở tầng trên đã xin được dọn xuống phòng này khi con bé vừa đi khỏi.

Chủ nhà là một người đàn bà trung niên, nở nụ cười ái ngại khi thấy con bé về, chị cho Thùy Lâm lên tầng trên, phòng của ba thanh niên đã đổi phòng lúc sáng, giá phòng thì vẫn như cũ. Chị nói với tôi, giọng Quảng Nam đặc sệt, hỏi han chuyện dọn sang bên kia bị lừa thế nào, rồi bảo chắc ở đây con bé ngại chuyện mất trộm. Thì ra Thùy Lâm đã từng bị mất một chiếc máy tính xách tay ở đây. Đương nhiên chủ nhà với hơn một triệu thu của Lâm từ tiền cho thuê phòng mỗi tháng, không sẵn lòng chi hơn chục triệu đền chiếc máy tính cho nó. Chị cũng không đủ dư dả hào phóng để cho ít đồng dù chỉ là vài ba triệu gỡ gạc.

Gọi cảnh sát để điều tra hay tìm bắt hung thủ thì là cái gì đó chắc chắn sẽ xảy ra trong các truyện trinh thám, hay ở các nước phát triển, nơi mà chuyện cãi vã cỏn con người ta cũng gọi ngay cho cảnh sát địa phương tới. Còn ở đây người ta mê mải làm ăn, lướt qua những chuyện không liên quan đến mình, bỏ mặc những tội ác hay bất công gây ra cho những người thấp cổ bé họng. Người ta chỉ chú ý đến những người nổi tiếng, xinh đẹp, hoặc giàu có, quyền lực. Cảnh sát dường như bận quá, hay bởi vì chẳng ai nghĩ là cần đến họ và gọi họ, nên họ cũng không có mặt trong ba chuyện cỏn con như mất cắp đồ đạc trị giá thấp, hay là những chuyện bạo hành, áp bức mà nhân vật bị hại là người vô danh tiểu tốt trong xã hội, tiền không có mà quyền cũng không. Trừ phi đó là việc cả xã hội lên tiếng, nhức nhối, thì may ra, có người biết, có người hay, và sẽ được giải quyết. Vậy nên dù biết chắc người ăn trộm máy tính xách tay của mình là người thuê phòng trong cùng căn nhà này, Thùy Lâm cũng có cách nghĩ và hành xử y như vậy: im lặng, mất thì chịu, tìm đến cảnh sát là điều xa vời và phức tạp. Vậy nên con bé muốn dọn đi, thế mà cũng không đi được đến nơi tốt lành hơn.

Tôi nén một tiếng thở dài, thấy nỗi buồn như được ai bơm, phồng to như một quả bóng và nở trương ra xâm chiếm thân thể. Căn nhà tối tăm càng thêm ngột ngạt. Tôi quay trở ra căn phòng lớn có lèo tèo vài ba thực khách, để lại Thùy Lâm ở đó, quay xe ra về. Qua gương chiếu hậu, tôi thấy cái dáng nó nhỏ bé hắt hiu, mờ dần sau lưng mình. Khung cảnh khu phố chìm vào tranh tối tranh sáng khi mặt trời đã bắt đầu muốn đi ngủ mà người ta vẫn chưa thấy cần mở đèn đường lên.

Khi mới lên đại học, Thùy Lâm từng ở với một nhóm sinh viên đều là bạn cùng quê hoặc cùng trường đại học trong một căn nhà trọ ở phía Đông Bắc thành phố. Nhà trọ cho thuê nguyên căn, tụi nó ở cùng nhau, cho vui, thoải mái không chung đụng với chủ, và lại đỡ tiền thuê nhà. Ba đứa con gái ở trên lầu, thực tế chỉ là căn gác kín bằng ván gỗ, bốn thằng con trai ở nhà dưới. Tôi dăm ba lần cũng ghé đó chơi, được tụi nó đãi cơm với cá khô trộn xoài bằm và rau răm. Cá khô thì nướng, bánh tráng mè để dành nhúng nước hoặc nướng lên chấm mắm ruốc, mấy đặc sản ấy đều do gia đình từ ngoài quê gửi vô. Khuya lơ khuya lắc một hai giờ sáng mà căn nhà của tụi sinh viên vẫn còn sáng đèn, đứa nào cũng ôm cái máy tính xách tay hay quyển sách, tập vở. Đứa cắm tai nghe vào laptop xem phim, đứa ghi ghi chép chép làm bài. Có thằng ôm điện thoại ngồi ngoài hành lang tối hù rù rì tâm sự với người yêu, để muỗi xơi tái no nê sưng vù hai cặp giò mới chịu vô nhà. Mấy đứa con gái trên gác tám chuyện rúc ra rúc rích, bàn về việc học hành, việc làm thêm, về người nổi tiếng, những chuyện ly kì xảy ra hàng ngày được viết trên các trang báo mạng và kể cho nhau nghe chuyện tình cảm của mình. Sinh viên sống tập thể thì thức khuya như là một cái nếp sinh hoạt vậy. Khoảng một hai giờ sáng, bắt đầu đói, tụi nó rủ nhau nướng cá khô thơm lừng, rồi bốc bải ăn với cơm nguội. Loáng cái hết veo, liền lục tục dọn dẹp, đi ngủ.

Vui thì vui là vậy nhưng bao nhiêu cá tính gom về một mái nhà, lại còn quá trẻ để nhường nhịn nhau, không tránh khỏi có xung đột. Có lần một thằng vào bếp, hì hụi một buổi nó bê ra chảo rau muống xào tỏi ớt thơm nức. Cả lũ hân hoan ngồi xúm vòng quanh, bắt đầu xới cơm ăn thì một con nhỏ sau khi nếm thử một đũa rau xào liền nhăn mặt vì cay quá. Nó cáu kỉnh:

– Ông không muốn cho tui ăn hay sao vậy?

Thằng kia không nói không rằng, bê chảo rau đổ luôn vào sọt rác. Cả bọn ngồi tiu nghỉu, hậm hực, thế là mất ăn!

Không chỉ có ăn uống mà chuyện vệ sinh, chuyện sắp xếp đồ đạc. Đứa ngăn nắp, nhạy cảm giống như Thùy Lâm thì không khỏi thấy phiền hà về chuyện trễ nãi, trốn tránh làm vệ sinh khi đến lượt của bạn cùng nhà. Nó cũng không thể ngủ được khi nằm trên chiếc chiếu mỏng mà những bước chân đi lại giậm bình bịch làm sàn gỗ rung lên.

Rồi trong nhà chung có một cặp yêu nhau, thì đứa con gái không ngủ trên gác nữa, bắt đầu ôm gối xuống lầu, ngủ cạnh thằng bạn nó. Trong một căn phòng vỏn vẹn một góc là bếp, chạn bát, xoong nồi, một góc để dựng những chiếc xe máy, một góc là nhà vệ sinh, góc còn lại bốn thằng ngủ chung, chỉ đủ chỗ chứa thêm một vị khách là thằng nào đó tương tự như tôi ghé chơi. Đứa con gái xuống ngủ dù nằm ngoài cùng trông cũng thật chướng mắt. Khi có đứa dậy sớm đi học mà cặp đôi còn ngủ, thường phải ngượng đỏ mặt vì hai đứa kia vô tư ôm nhau ngủ, tay chân để không đúng nơi đúng chỗ.

Một lần tôi đến chơi đúng lúc xảy ra chuyện. Một thằng cầm con dao chạy ào ra đầu ngõ, mặt nó tái mét, nhợt nhạt. Theo sau là một đứa con gái và cả Thùy Lâm. Thằng kia đưa con dao lên cổ mình, la lớn:

– Không được đến gần!

– Anh làm gì vậy? – Đứa con gái nói, tôi cảm giác như nó đang chìm đắm trong một hoàn cảnh rất ngôn tình. Giọng chán nản và mắt ngấn nước, nó lắc đầu vẻ muốn bỏ cuộc.

– Mày điên rồi, bỏ dao xuống đi! – Thùy Lâm nói bằng giọng khe khẽ nhưng đanh lại, nghiêm nghị và gay gắt.

Dùng dằng chừng năm mười phút sau thì tôi lấy được con dao, nắm vai Thùy Lâm kéo vào nhà để mặc hai đứa kia tâm sự hay là cãi vã gì đó, giải quyết nốt với nhau bản ngôn tình dang dở. Tôi còn nhớ cũng có lần tụi nó đánh nhau ầm ầm ở ban công trên gác, mà mấy đứa trong nhà chỉ biết ái ngại đưa mắt nhìn nhau. Khi trở xuống, đứa con gái dù mang gương mặt buồn bã, vẫn ánh lên vẻ tự hào với những vết bầm trên mặt, trên tay nó và cả trên người thằng kia, như thể đó là minh chứng của một tình yêu mãnh liệt.

Rồi lần lượt từng đứa cũng dọn đi khỏi nhà chung. Những người mới được tìm về ở ghép để chia tiền phòng. Nhưng xa lạ, và càng phức tạp. Tiền điện, tiền nước, tiền gạo mắm, đều phải cân đong, chia chác. Em gái của tôi trở nên thực tế và bản lĩnh, nó quán xuyến hết cả, lên lịch vệ sinh phòng, nhắc mọi người đóng tiền quỹ chung và theo dõi chi tiêu chợ búa, điện nước cho số tiền quỹ ấy. Nhiều lần hết tháng, kẻ ở chung nhà cũng mất dạng, cao chạy xa bay để lại gánh nặng tiền nhà và tiền điện nước cho những đứa còn lại trong phòng cáng đáng, có đứa thậm chí bị quỵt tiền vì trót tin tưởng cho mượn. Chung đụng, tranh cãi và mệt mỏi, Thùy Lâm cuối cùng quyết định ra ở riêng một mình, tìm được căn phòng chỗ bán mì Quảng này.

Cuối năm hai đại học, Thùy Lâm được giới thiệu làm gia sư cho con gái một gia đình giàu có. Họ có một căn nhà nguy nga trong khu biệt thự dành cho giới thượng lưu ở Thảo Điền. Lương gia sư cho học sinh cấp hai không quá cao, nhưng ổn định so với bán áo và móc khóa tự làm. Giờ giấc thì lại phù hợp cho sinh viên. Thùy Lâm rất cố gắng để có thể làm công việc này lâu dài.

Hôm ấy xe Thùy Lâm bị hư phải sửa hết mấy ngày, tôi sang chỗ Lâm chơi, sẵn tiện đưa nó đi dạy. Hai đứa băng qua những con đường đông đúc xe cộ, ngược dốc lên chiếc cầu Sài Gòn nối giữa quận Bình Thạnh và quận 2 khi đó chưa được mở rộng và tu sửa đẹp như bây giờ. Chỉ một người đứng trên vỉa hè bên cầu câu cá hay ngắm nhìn gì đó dưới sông mà để xe nghênh ngang bên dưới mép phải đường cũng đủ làm xe cộ lưu thông qua lại bị tắc nghẽn và người ta bóp còi inh ỏi, làu bàu khó chịu. Lối vào khu biệt thự có một cái cổng chắn có chốt bảo vệ, trừ phi ra vào thường xuyên bảo vệ quen mặt, còn như tôi người lạ mới đến lần đầu sẽ bị chặn lại hỏi đi đâu.

– Tụi em vào dạy kèm cho bé con nhà chị Hồng đó anh. – Thùy Lâm nhanh nhẹn mở lời trước khi được hỏi, bảo vệ có vẻ nhận ra nó, gật đầu cho hai đứa tôi qua.

Khuôn viên biệt thự rộng rãi với nhiều ngôi nhà với thiết kế, cấu trúc khác nhau, nhà nào cũng có một gara ô tô. Giữa khuôn viên là một khu vui chơi dành cho thiếu nhi có xích đu, cầu trượt, còn có dụng cụ tập thể dục cho cả trẻ em và người lớn. Từ trong đám trẻ đang chơi, có một đứa bé gái da ngăm ngăm, tóc cột cao, trông thấy Thùy Lâm, nó bế một đứa bé chừng hai tuổi, đang chập chững chơi gần đó, chạy về phía Thùy Lâm.

– Em chào chị – Rồi nó nhìn sang tôi, bẽn lẽn. – Chào anh – Không đợi tôi và Thùy Lâm trả lời, con bé mau mắn. – Nay bố mẹ em đi làm về muộn, đón em về muộn, giờ bố mẹ mới đang chuẩn bị cơm. Mẹ bảo chị sang thì mời chị vào nhà ăn cơm luôn rồi chị em cùng học.

Thùy Lâm dạy kèm cô bé ấy chừng nửa năm thì gia đình chủ nhà yêu mến, muốn giúp đỡ, đề nghị Thùy Lâm về ở chung, tiện kèm cặp bầu bạn cùng cô con gái. Nhớ lại chuyện nó bị lừa mất tiền cọc và những căn phòng trọ ẩm ướt, chung chạ, tôi cũng cho đây là cơ hội tốt. Nhà họ có gia giáo, nếu về ở cùng thì từ nay không phải lóc xóc lo tìm và chuyển nhà trọ nữa rồi, ăn uống cũng đảm bảo hơn. Nhưng có điều gì đó mơ hồ ngăn tôi khuyên nó nhận lời, chỉ im lặng nghe nó tâm sự.

Cười nhẹ và đung đưa đầu hất mái tóc sang bên, để lộ đuôi mắt cong như mắt phượng, Thùy Lâm chậm rãi nói, giọng nó bâng quơ như tan vào không gian xung quanh, nhẹ nhàng như hát.

– Vợ chồng anh chị ấy vẫn còn trẻ, chưa đầy bốn mươi, em về ở chung nhỡ sau có nhiều va chạm không hay anh ơi. “Xa thương gần thường”. Em đã nhận sự giúp đỡ của quá nhiều người rồi. Mọi người có thể rất sẵn lòng giúp đỡ mình ban đầu, nhưng sự nương nhờ về lâu dài sẽ gây khó chịu. Em chỉ cần nhận lương gia sư cũng ổn rồi, em lo liệu được.

Ấy vậy mà cái con bé tưởng chừng đã rất chín chắn, tự lo liệu được ấy mấy lần làm tôi suýt khóc. Hôm ấy là một ngày tháng tư Sài Gòn nắng như đổ lửa, tôi nhận tin nhắn của Thùy Lâm “Anh sang với em được không?” Linh cảm có chuyện chẳng lành, không biết có tương tự như vụ thuê nhà trọ lần trước không, tôi dẹp hết đồ nghề vào tủ, xin phép chủ xưởng đi ngay.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: